Giữa thiện, bất thiện
có một dòng thở nhẹ
chưa kịp gọi tên
Có khoảng cách không?
Người ta thường nghĩ:
Thiện là ánh sáng. Bất thiện là bóng tối.
Thiện là cứu độ. Bất thiện là đọa đầy.
Thiện là gần Phật. Bất thiện là xa Ngài.
Nhưng nếu nhìn bằng con mắt tỉnh thức,
ta sẽ thấy:
Thiện và Bất Thiện không cách xa nhau như ta tưởng.
Chúng sinh và Phật – chỉ cách nhau một niệm
Trong kinh điển, có câu:
“Một niệm mê là chúng sinh. Một niệm giác là Phật.”
Vậy khoảng cách giữa Thiện và Bất Thiện –
chỉ là một niệm.
Một khoảnh khắc tâm động, một ý nghĩ khởi lên, một cái tôi xuất hiện.
Không phải hai thế giới.
Không phải hai bản chất.
Chỉ là hai hướng đi của cùng một tâm.
Bất Thiện không phải là kẻ thù
Bất Thiện không phải là điều cần loại bỏ.
Nó là tấm gương soi lại cái Thiện chưa đủ sâu.
Lòng tham không phải là bóng tối,
mà là ánh sáng chưa được nhận ra.
Khi ta ghét Bất Thiện,
ta đang nuôi một cái Bất Thiện khác –
là sự phân biệt.
Khoảng cách nằm ở đâu?
Khoảng cách không nằm giữa Thiện và Bất Thiện.
Khoảng cách nằm giữa tỉnh thức và vô minh.
Giữa buông bỏ và bám víu.
Giữa hiểu và phán xét.
Khi ta không còn hỏi “cái này tốt hay xấu?”,
mà hỏi “tâm tôi đang ở đâu?”,
thì khoảng cách ấy biến mất.
Không phải vì Thiện hiện ra – mà vì cái tôi không còn che lấp
Khi tôi không còn muốn làm điều Thiện để chứng minh mình tốt,
và không còn sợ điều Bất Thiện như một bóng ma,
tôi thấy cả hai đều là biểu hiện của tâm.
Không phải vì Thiện hiện ra –
mà vì tôi biến mất.
Biến mất khỏi sự phân biệt.
không còn có bờ nào để chọn.
Thiện hay bất thiện
chỉ là hai mặt gương
khi tâm không động
khoảng cách ấy tan đi
chỉ còn một dòng thở

Bình luận về bài viết này