(Từ cảm xúc muốn giữ lại điều đẹp đẽ – chiêm nghiệm từ toàn bộ Trung Quán Luận)
Sáng nay, mình đọc lại những trang đã viết.
Những bài thơ, những dòng quán chiếu,
những phút lặng sâu – và mình thấy… tiếc.
Mình nghĩ: “Ước gì giữ được mãi cảm giác này. Ước gì đừng quên.”
Haiku 1
Một tách trà thơm
mình muốn giữ hơi ấm
mà tay đã nguội
Có gì cần giữ lại?
Mình dừng lại.
Và tự hỏi:
“Mình đang giữ điều gì? Có gì thật sự mất đi không?”
Long Thọ nói:
“Tất cả pháp đều không tự tánh,
không sinh – không diệt – không đến – không đi.”
Tức là: không có gì thật sự đến để mình giữ,
và cũng không có gì thật sự rời đi để mình tiếc.
Vậy thì, thay vì cố giữ lại,
mình học cách buông – và biết ơn.
Haiku 2
Không có gì mất
chỉ là duyên tan nhẹ
như sương cuối ngày
Quán toàn thể – để sống nhẹ nhàng
Trung Quán Luận không chỉ là lý luận,
mà là một lời mời:
Buông mọi bám víu – kể cả bám víu vào sự hiểu biết.
Không cần giữ – vì không có gì thật sự thuộc về mình.
Chỉ cần sống – với tâm không nắm bắt.
Haiku 3
Không cần giữ nữa
mỗi phút là một đóa
hoa vừa nở xong
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình muốn giữ lại điều gì đó đẹp đẽ, hãy dừng lại và thở
• Hỏi: “Mình đang giữ điều gì? Có thật là nó thuộc về mình không?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Không có gì cần phải nắm giữ. Mình chỉ cần có mặt trọn vẹn.”
Tanka kết thúc:
Không có gì đến
nên cũng chẳng có đi
chỉ là duyên hiện
rồi tan như mây chiều
mình mỉm cười – buông tay

Bình luận về bài viết này