Đến dịp lại lên, giờ là lúc mọi người bắt đầu nhắc nhau về Vu Lan – mùa báo hiếu. Trong dịp này, thường được các chùa tổ chức ngay sau mùa an cư, người ta cài hoa lên áo: hoa hồng đỏ cho ai còn mẹ, hoa trắng cho ai đã mất mẹ. Không chỉ riêng tôi, mà không ít người cũng như tôi, mỗi khi đứng trước bàn hoa – mà lòng thì chưa biết nên chọn màu nào. Vì có những người tuy còn sống, nhưng đã xa. Có những người đã mất, nhưng vẫn hiện diện trong từng hơi thở.
Chọn một màu hoa
cài lên ngực áo mỏng –
lòng dày thương yêu.
Chọn màu hoa không chỉ là chọn một màu sắc. Đó là chọn cách ta đối diện với sự thật: rằng có những người ta yêu đã không còn, hoặc không còn như trước. Rằng tình thương không luôn trọn vẹn, và lòng biết ơn đôi khi đến muộn, chưa có dịp biểu hiện ra.
Trung quán dạy rằng không có “mẹ” tự thân, không có “tôi” tự thân – chỉ có những mối quan hệ duyên khởi. Người mẹ trong ta là một dòng chảy – của ký ức, của giọng nói, của hơi ấm. Khi thấy được điều đó, ta không còn bị kẹt vào màu hoa. Dù là trắng hay đỏ, hay không có hoa nào, thì tình thương vẫn có thể nở – nếu ta có mặt với nó.
Mùa Vu lan năm nay, dù bạn có cài hoa hay không, hãy dành một phút để thở với Mẹ, Cha – người bạn thương.
Thở vào – “Con biết ơn.”
Thở ra – “Dù con chưa từng nói đủ.”
Thở vào – “Người đang sống trong con.”
Thở ra – “Con sẽ sống với long biết ơn để tiếp nối.”
Mỗi hơi thở là một cánh hoa – không cần cài lên áo, chỉ cần nở trong tim.
Bình luận về bài viết này