Phố rợp cánh bay
trong mùa người mở lồng —
tự do ngập ngừng.
Phố mùa này bỗng nhiên nhiều chim. Từ sáng sớm đã nghe tiếng hót vang giữa những khoảng hiên, những ngõ nhỏ. Chim bay trên đầu người, như thể đang tìm một hướng đi chưa xác định. Cảnh tượng ấy trông có vẻ đẹp — nhưng cái đẹp ấy lại chông chênh như một câu hỏi: “Tự do là gì, khi đến từ tay người khác?”
Tôi đứng bên sân chùa, giữa dòng người đi lễ phóng sinh. Có người nâng niu chiếc lồng, có người vội vàng mở khóa. Chim bay ra, nhưng vài con cứ lượn lờ gần mặt đất, như chưa tin là mình được phép. Nhìn cảnh đó, tôi thấy tự do không phải lúc nào cũng rực rỡ, mà đôi khi là một hành trình học lại cách bay.
Người thả chim bay
Bẩy lưới tham vẫn chờ —
Ai tha, ai bắt
Phố nhiều cánh chim
bay giữa trời phóng sinh —
tôi đứng lặng thinh
tự do mong manh quá
giữa xiềng xích cầu mong.

Bình luận về bài viết này