Ngày trước, chỉ cần nghe tin bão là lòng tôi đã chùng xuống.
Không phải vì sợ gió giật hay mái tôn bay, mà vì những điều không thể kiểm soát—cả ngoài trời lẫn trong lòng.
Sáng qua, bản tin thời tiết nói giông bão đang vào.
Tôi nhìn lên bầu trời xám, không còn thấy hoảng hốt như trước.
Không còn vội vàng, Tôi vẫn pha một ấm trà, mở cửa sổ vừa đủ để gió lùa vào, và ngồi xuống.
Tôi nghĩ đến những cơn going bão đã đi qua đời mình—có cơn làm tôi mất ngủ, có cơn làm tôi mất người, mất đi mối quan hệ tình thân, hay có cơn dù chỉ lướt qua nhưng để lại một vết xước rất lâu chưa lành.
Nhưng rồi, tôi vẫn ở đây.
Vẫn thở.
Vẫn có thể ngồi yên và nghe tiếng gió thổi qua mái nhà.
Tôi không còn lo sợ nữa.
Không phải vì bão nhỏ đi, mà vì tôi đã thôi cố gắng kiểm soát mọi thứ.
Tôi để bão đến, như nó vốn đến.
Tôi để lòng mình mở, như nó vốn cần mở.
Khi cơn giông qua
Không phải lúc bão nổi, mà chính khi bão tan, ta mới biết mình đã thay đổi bao nhiêu.
Sáng nay, trời trong một cách lạ lùng.
Không còn tiếng gió rít, không còn mái tôn rung, không còn những tin nhắn hỏi han vội vã.
Chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên, và mùi đất ẩm bốc lên từ vườn sau.
Tôi bước ra ngoài, chân trần trên nền gạch còn lạnh.
Cây cối nghiêng ngả, vài cành gãy, vài chiếc lá nằm rải rác như những câu chuyện chưa kịp kể.
Nhưng không có gì đổ vỡ quá mức.
Không có gì không thể bắt đầu lại.
Tôi nhận ra:
Cơn mưa giông đêm qua không chỉ quét qua mái nhà, mà còn quét qua lòng mình.
Nó mang đi những điều cũ kỹ, những lo lắng thừa thãi, những cố chấp không cần thiết.
Và để lại một khoảng trống – đủ để ánh sáng lọt vào.
Qua cơn giông bão
một nhành hoa vẫn nở
trên đất ướt mềm
tôi đứng giữa khoảng trống và thấy mình nhẹ hơn

Bình luận về bài viết này