Có những ngày, trong chính ngôi nhà thân thương, ta thấy lòng mình nổi sóng. Một ánh mắt không vừa ý, một câu nói vô tình, một sự im lặng kéo dài… và cơn giận nhẹ nhàng len vào như một vị khách không mời.
Ta giận người bạn đời vì không hiểu mình. Ta giận cha mẹ vì cứ so sánh. Ta giận con cái vì không nghe lời. Nhưng nếu lắng lại, ta sẽ thấy: cơn giận ấy không đến từ sự xa lạ, mà từ chính tình thương chưa được hiểu đúng.
Vì sao người thân lại dễ giận nhau?
- Vì ta thương nên ta kỳ vọng.
- Vì ta mong nên ta thất vọng.
- Vì ta mệt nên ta dễ nổi nóng.
- Vì ta so sánh nên ta thấy thiếu.
- Vì ta muốn người kia thay đổi, nhưng quên rằng họ cũng đang học cách sống như ta.
Giận không phải là kẻ thù. Giận là tiếng chuông báo động rằng tình thương đang cần được chăm sóc lại. Nếu ta biết dừng lại, thở một hơi thật sâu, ta sẽ thấy: người kia không phải là nguyên nhân của khổ đau, mà là tấm gương phản chiếu chính nội tâm mình.
Haiku
Giận trong mắt nhỏ
Là giọt lệ chưa rơi
Của một trái tim mỏi
Tanka kết
Trong cơn giận ấy
Có một lời chưa nói
Có một bàn tay run
Có một người đang khổ
Có một tình thương chờ

Bình luận về bài viết này