Có những lúc, cơn giận không đến như một cơn bão, mà như một làn khói mỏng. Một ánh nhìn lạnh lùng, một câu nói không đúng lúc, một sự im lặng kéo dài… và ta thấy lòng mình bắt đầu co lại.
Cơn giận không phải là kẻ thù. Nó là một tín hiệu. Một tiếng chuông. Một lời nhắc rằng có điều gì đó trong ta đang tổn thương, đang cần được lắng nghe.
Nếu ta không nhận diện kịp thời, cơn giận sẽ lớn lên, sẽ nói thay ta, sẽ hành động thay ta. Nhưng nếu ta biết dừng lại, thở một hơi thật sâu, ta sẽ thấy: mình không phải là cơn giận. Mình là người đang ôm lấy nó.
Làm sao để nhận diện cơn giận?
- Khi tim đập nhanh, hơi thở gấp, ta biết: giận đang đến.
- Khi ta muốn nói lời tổn thương, ta biết: giận đang điều khiển.
- Khi ta thấy “mình đúng, người kia sai”, ta biết: giận đang che mắt mình.
Hãy quay về với hơi thở, đi bộ chánh niệm. Hãy ngồi yên và nói với chính mình:
“Tôi đang giận, và may mắn thay tôi biết tôi đang giận. Tôi sẽ không nói gì lúc này.”
Cơn giận không cần bị đè nén. Nó cần được ôm bằng sự hiểu biết. Như một em bé đang khóc, cơn giận chỉ cần một vòng tay dịu dàng.
Giận vừa phát khởi
quay về với hơi thở
Không để thành lời
Tanka kết
Tôi ngồi thật yên
Cùng cơn giận trong tôi
Không xua, không đuổi
Chỉ thở và mỉm cười
Như ôm một đứa trẻ

Bình luận về bài viết này