Nghe lại bài Đời đá vàng của nhạc sĩ Vũ Thành An, mình thấy như đang nghe một bản kinh buồn của kiếp người. Những câu hát:
“Ta lần mò leo mãi không qua được vách sầu
Ta tìm một tiếng yêu thấy toàn là sầu đau”
…không chỉ là lời than thở, mà là sự thật về khổ – như Đức Phật đã dạy trong Tứ Diệu Đế. Nhưng khổ không đến từ thế giới ngoài kia. Khổ đến từ bên trong – từ khát ái, từ những mong cầu mãnh liệt khiến ta luôn thấy thiếu, thấy đói, thấy cồn cào.
“Ước vọng ngày thơ ấu chưa xin được chút nào
Suốt đời còn ước ao khát vọng còn cấu cào”
đâu biết rằng:
“Do khát ái sanh ra, do khát ái tồn tại, do khát ái mà chúng sanh lưu chuyển trong luân hồi.”
(Kinh Tương Ưng Bộ – Tập Đế)
Ta không khổ vì không đạt được, mà khổ vì tin rằng chỉ khi đạt được thì mới hết khổ. Ta tưởng có một “vách đá” cần vượt qua, nhưng thật ra chính tâm ta dựng nên vách ấy.
“Ô hay tại sao ta sống chốn này
Quay cuồng mãi hoài có gì vui”
Chỉ khi ta dừng lại, nhìn sâu vào chính mình, ta mới thấy rõ: khổ đau là thầy. Là con đường dẫn đến hiểu biết.
“Có một lần mất mát mới thương người đơn độc
Có oằn mình đớn đau mới hiểu được tình yêu”
phải quay về để thấy được sự thật:
“Như người bệnh biết mình bệnh, mới khởi tâm cầu chữa trị.”
(Kinh Trung Bộ – Kinh Ví dụ con rắn (Người bắt rắn))
Và cuối cùng, khi ta đã đi qua những tháng ngày khóc than, ta mới hiểu được giá trị của đời – như đá từng cứng cỏi, từng lạnh lẽo, nhưng cũng từng sáng lên như vàng.
“Có một đời khóc than mới hiểu đời đá vàng”
Chỉ khi thấy khổ và trải qua khổ thì mới có thể có an lạc thật sự, đó chính là con đường mà Phật đã dạy.
Nếu bạn đang quay cuồng trong những mong cầu, hãy thử dừng lại. Không phải để từ bỏ, mà để nhìn sâu. Có thể chính nơi bạn đang đứng, đã là nơi bắt đầu của sự tỉnh thức.
Bình luận về bài viết này