Câu hỏi ấy không phải để trả lời, mà để mở ra một không gian nội tâm — nơi mọi xác lập đều được soi chiếu, không bị bám víu. Nó là một lời mời trở về với tánh Không, với cái biết không định danh, không trụ vào đúng sai.
Mình có chắc đúng?
ánh trăng rọi mặt hồ
sóng ngầm hiện rõ
không cần lời giải đáp
chỉ cần một hơi thở
Gợi ý thực hành thiền quán sâu hơn
1. Quán “cái đúng này từ đâu đến?”
- Khi một ý niệm “đúng” khởi lên, hãy dừng lại và hỏi:
“Cái đúng này đến từ đâu? Từ kinh nghiệm, từ học hỏi, hay từ vọng tưởng?” - Không cần trả lời. Chỉ cần thấy sự sinh khởi và tan biến của ý niệm ấy.
Cái đúng vừa khởi
ta hỏi rồi buông nhẹ
chỉ còn lặng yên
2. Quán “cái biết này có tự tính không?”
- Dù là tri kiến sâu sắc, cũng là pháp duyên sinh.
- Quán: “Nếu không có thầy, không có sách, không có ngôn từ — cái biết này có tồn tại không?”
Tri kiến sinh khởi
từ duyên và từ tâm
không có tự tính
như mây bay giữa trời
không dấu vết lưu lại
3. Quán “ai là người thấy đúng?”
- Khi khởi niệm “tôi thấy đúng”, hãy quán:
“Ai là người thấy? Có cái tôi thật không?” - Trung Quán phá ngã kiến bằng cách soi rọi vào chính cái “tôi” tưởng là nền tảng.
Tôi thấy đúng chăng?
soi vào người đang thấy
chỉ còn khoảng không
4. Quán “đúng sai đều là nhị biên”
- Trung đạo không nằm giữa đúng và sai, mà vượt ngoài cả hai.
- Khi thấy một điều là đúng, hãy nhớ: đó chỉ là một cực của nhị biên.
- Câu hỏi “Mình có chắc đúng chưa?” là bước đầu của vượt thoát.
Đúng hay sai đó
chỉ là hai bờ sông
Trung đạo không trụ
ở giữa hay bên nào
mà là dòng chảy nhẹ
Kết
“Mình có chắc đúng chưa?”
Là câu hỏi không cần lời
Là ánh trăng không cần soi
Là hơi thở không cần giữ
Là tánh Không không cần tìm
Không cần đúng sai
chỉ cần một hơi thở
trở về bản lai

Bình luận về bài viết này