Sáng nay, mình chợt nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Đời sống mới là sự thật.”
Không phải những lời giảng, không phải những khái niệm, không phải những lý tưởng đẹp đẽ.
Chỉ có đời sống đang diễn ra – từng khoảnh khắc – mới phơi bày sự thật của tâm mình.
Và sự thật đó đôi khi không đẹp:
sợ hãi, ganh tỵ, ích kỷ, mong được công nhận, muốn hơn người.
Những điều mà nếu không tu, mình cũng chẳng muốn nhìn thẳng vào.
Nhưng Krishnamurti không phê phán ai cả.
Ông chỉ muốn ta thấy.
Thấy mà không chạy trốn.
Thấy mà không tô son.
Thấy mà không cố trở thành ai khác.
Và chính sự thấy đó mới là tu.
1. Sự hoài nghi chính mình – hóa ra lại là dấu hiệu của tỉnh thức
Hôm nay mình thấy trong lòng có chút hoài nghi.
Mình chia sẻ về tình thương, nhưng trong mình vẫn còn ganh tỵ và ích kỷ.
Mình nhìn bạn tu, thấy cái ngã của họ lớn lên, rồi lại hoài nghi cả con đường của chính mình.
Nhưng khi ngồi lại, mình nhận ra:
đây không phải là lỗi.
Đây là sự thật của tâm người.
Và điều quan trọng nhất là:
mình thấy được nó.
Người nguy hiểm nhất không phải là người còn ích kỷ,
mà là người không biết mình ích kỷ.
Người dễ lạc đường nhất không phải là người còn ngã,
mà là người tưởng mình đã vô ngã.
Trong Phật giáo, đây gọi là minh sát.
Trong Krishnamurti, đây gọi là awareness – sự thấy thuần khiết, không phán xét.
Và mình chợt nhẹ lòng.
Không cần phải hoàn hảo.
Chỉ cần thấy rõ mình.
2. Ba thực tập sống theo tinh thần Krishnamurti
(1) Nhìn thẳng vào tâm mình mà không phán xét
Khi thấy ganh tỵ, đừng nói:
“Trời ơi sao mình tệ vậy.”
Hãy chỉ thấy:
“A, đây là ganh tỵ.”
Khi thấy ích kỷ, đừng nói:
“Mình tu gì mà còn vậy.”
Hãy chỉ thấy:
“A, đây là ích kỷ.”
Krishnamurti nói:
Thấy mà không muốn sửa, không muốn trốn, không muốn biện minh – chính sự thấy đó là chuyển hóa.
(2) Đừng so sánh mình với người khác – kể cả bạn tu
Khi thấy cái ngã của người khác lớn lên, hãy quay lại hỏi:
“Ai là người đang thấy cái ngã của họ?”
Không phải để trách mình.
Mà để mình trở về chính mình.
- Thấy người khác khoe khoang → nhìn lại xem trong mình có mong được công nhận không
- Thấy người khác nói đạo lý → nhìn lại xem trong mình có đang muốn đúng không
- Thấy người khác phô trương → nhìn lại xem trong mình có đang phán xét không
Mỗi lần như vậy, mình trở về nhà.
(3) Sống thật – không cần phải là người “tốt”
Krishnamurti không muốn ta trở thành người đạo đức.
Ông muốn ta trở thành người thật.
Người thật thì:
- có lúc thương
- có lúc ganh
- có lúc rộng
- có lúc hẹp
- có lúc sáng
- có lúc tối
Nhưng người thật biết mình đang ở đâu.
Và chính sự thật đó mới là chuyển hóa.
3. Haiku – một hơi thở tặng chính mình
Trong lòng có gió
có mây, có bão giông
cũng là trời thôi.
Mình không cần phải là bầu trời “trong xanh tuyệt đối”.
Mình chỉ cần biết mình là bầu trời.
Còn mây gió chỉ là hiện tượng – đến rồi đi.

Bình luận về bài viết này