Sáng nay, khi ngồi yên nhìn ánh nắng rơi trên mặt bàn, mình chợt nhận ra một điều rất nhỏ nhưng rất thật:
mình hiếm khi nhìn sự vật như nó là.
Mình thường nhìn qua ký ức, qua thói quen, qua những kết luận có sẵn.
Và chính điều đó làm mình xa rời sự thật.
Krishnamurti gọi đây là cái thấy bị điều kiện hóa.
Phật giáo gọi đây là vô minh.
Cả hai đều chỉ về một điều:
mình không thấy thực tại, mà chỉ thấy tâm mình chiếu lên thực tại.
1. Chánh Kiến không phải là “quan điểm đúng”
Trong đạo Phật, Chánh Kiến thường được hiểu là “thấy đúng”.
Nhưng càng quan sát, mình càng thấy Krishnamurti đưa điều này lên một tầng sâu hơn:
Chánh Kiến không phải là quan điểm đúng, mà là cái thấy không bị quan điểm chi phối.
Một cái thấy không dựa trên:
- ký ức
- kinh nghiệm
- niềm tin
- giáo điều
- thành kiến
- nỗi sợ
- mong muốn
Krishnamurti nói:
“Khi cái trí đầy ắp kết luận, nó không thể thấy.”
Và mình nhận ra:
Mỗi khi mình nói “tôi biết rồi”, mình đã đóng cửa với sự thật.
Mỗi khi mình nói “người này là như vậy”, mình đã đóng băng họ trong một hình ảnh cũ.
Mỗi khi mình nói “tôi đúng”, mình đã tự nhốt mình trong một chiếc hộp.
Chánh Kiến không phải là “đúng”.
Chánh Kiến là tự do khỏi cái nhu cầu phải đúng.
2. Cái thấy bị che mờ bởi bản ngã
Hôm nay mình quan sát lại một cuộc trò chuyện hôm qua.
Mình nhận ra rằng mình không thật sự lắng nghe người kia.
Mình chỉ đang chờ họ nói xong để đưa ra quan điểm của mình.
Mình không thấy họ.
Mình chỉ thấy cái tôi muốn được công nhận.
Và mình hiểu:
Khi cái tôi vận hành, cái thấy bị méo mó.
Cái tôi luôn muốn:
- đúng
- thắng
- được nghe theo
- được tôn trọng
- được xem là người hiểu biết
Nhưng khi cái tôi nói, tình thương biến mất.
Và khi tình thương biến mất, sự thật cũng biến mất.
Chánh Kiến không thể có mặt khi bản ngã đang điều khiển.
3. Cái thấy thuần khiết – khi tâm không còn tìm kiếm
Krishnamurti nói rằng cái thấy thuần khiết chỉ xuất hiện khi tâm không còn:
- tìm kiếm
- mong cầu
- sợ hãi
- kết luận
- so sánh
- phán xét
Khi tâm lặng như mặt hồ, sự vật tự phản chiếu đúng như nó là.
Không cần cố gắng.
Không cần phân tích.
Không cần “thực hành để thấy đúng”.
Chỉ cần thấy.
Thấy mà không thêm gì.
Thấy mà không bớt gì.
Thấy mà không diễn giải.
Thấy mà không muốn sự vật khác đi.
Đó là Chánh Kiến.
4. Haiku – hơi thở của cái thấy
1.
Mắt nhìn sự vật
không qua lớp ký ức
trời xanh hiện ra
2.
Buông điều đã biết
cái thấy bỗng trong veo
như sương đầu ngõ3.
Không tìm sự thật
sự thật tự bước ra
từ lòng im lặng

Bình luận về bài viết này