Sáng nay, mình chợt nhớ đến một câu nói của Krishnamurti mà mình từng đọc từ lâu:
“Cái thấy bị điều kiện hóa không bao giờ là cái thấy.”
Câu nói ấy như một làn gió thổi qua tâm mình.
Nó nhắc rằng phần lớn thời gian, mình không thật sự nhìn.
Mình chỉ đang phản ứng từ ký ức, từ thói quen, từ những kết luận có sẵn.
Và chính điều đó khiến mình xa rời sự thật.
1. Chánh Kiến không phải là “quan điểm đúng”
Krishnamurti nói:
“Sự thật là một vùng đất không có lối mòn.”
Không có lối mòn nghĩa là không có giáo điều, không có khuôn mẫu, không có “quan điểm đúng” để bám vào.
Cái thấy đúng không phải là một hệ thống tư tưởng.
Cái thấy đúng là tự do khỏi mọi hệ thống tư tưởng.
Phật giáo gọi đó là Chánh Kiến.
Nhưng Chánh Kiến không phải là “tin đúng”.
Chánh Kiến là thấy đúng.
Và thấy đúng chỉ xảy ra khi tâm không còn bị che mờ bởi:
- ký ức
- thành kiến
- nỗi sợ
- mong muốn
- sự so sánh
- sự phán xét
Krishnamurti nói:
“Khi cái trí nói ‘tôi biết’, nó đã ngừng thấy.”
Mình nhận ra rằng mỗi lần mình nói “tôi biết rồi”, mình đã đóng cửa với sự thật.
2. Cái thấy bị điều kiện hóa – khi quá khứ nhìn thay mình
Hôm nay mình quan sát lại một cuộc trò chuyện hôm qua.
Mình nhận ra rằng mình không thật sự nhìn người kia.
Mình chỉ nhìn họ qua những gì mình nghĩ về họ.
Krishnamurti nói:
“Người quan sát chính là cái được quan sát.”
Điều này nghe có vẻ trừu tượng, nhưng khi sống với nó, mình thấy rất rõ:
Mình không nhìn người kia bằng mắt, mà bằng ký ức về họ.
Mình không nhìn sự vật bằng sự tươi mới, mà bằng những kết luận cũ.
Và khi quá khứ nhìn thay mình, mình không còn thấy gì cả.
3. Cái thấy thuần khiết – khi tâm không tìm kiếm
Krishnamurti nói:
“Khi tâm hoàn toàn tĩnh lặng, cái thấy trở nên trong suốt.”
Không phải tĩnh lặng do ép buộc.
Không phải tĩnh lặng do kỹ thuật.
Mà là tĩnh lặng khi tâm không còn:
- muốn đúng
- muốn thắng
- muốn được công nhận
- muốn thay đổi người khác
- muốn sự vật khác đi
Khi tâm không còn tìm kiếm, sự vật tự hiển lộ.
Không cần cố gắng.
Không cần phân tích.
Không cần “thực hành để thấy đúng”.
Chỉ cần thấy.
4. Chánh Kiến là cái thấy không có người thấy
Krishnamurti nói:
“Khi có người quan sát, không có quan sát.”
Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng lại rất thật.
Khi cái tôi đứng giữa, cái thấy bị méo mó.
Khi cái tôi muốn điều gì đó từ sự thật, sự thật biến mất.
Chánh Kiến là khi:
- không có người muốn đúng
- không có người muốn hiểu
- không có người muốn đạt được điều gì
- không có người muốn trở thành ai đó
Chỉ có cái thấy thuần khiết.
Không người thấy.
Không đối tượng để thấy.
Chỉ có sự sáng tỏ.
5. Haiku – hơi thở của cái thấy
1.
Buông điều đã biết
cái thấy bỗng trong veo
như sương đầu ngõ
2.
Không tìm sự thật
sự thật tự bước ra
từ lòng im lặng
3.
Mắt nhìn sự vật
không qua lớp ký ức
trời xanh hiện ra

Bình luận về bài viết này