Chiều nay, khi ngồi nhìn dòng người qua lại, mình chợt nhớ đến một câu nói rất nổi tiếng của Krishnamurti:
“Suy nghĩ là phản ứng của ký ức.”
Câu nói ấy làm mình giật mình.
Mình luôn nghĩ suy nghĩ là “tôi”.
Nhưng Krishnamurti nói rằng suy nghĩ chỉ là quá khứ đang vận hành.
Nếu suy nghĩ là quá khứ, thì làm sao suy nghĩ có thể thấy sự thật của hiện tại?
1. Chánh Tư Duy không phải là “nghĩ đúng”
Trong đạo Phật, Chánh Tư Duy thường được hiểu là:
- tư duy không sân
- tư duy không tham
- tư duy không hại
Nhưng Krishnamurti đưa điều này lên một tầng sâu hơn:
Chánh Tư Duy không phải là “nghĩ đúng”, mà là thấy rõ bản chất của suy nghĩ.
Ông nói:
“Khi bạn hiểu rõ suy nghĩ là gì, suy nghĩ tự tìm được vị trí đúng của nó.”
Không phải loại bỏ suy nghĩ.
Không phải kiểm soát suy nghĩ.
Mà là thấy rõ suy nghĩ.
2. Suy nghĩ là công cụ – không phải chủ nhân
Krishnamurti nói:
“Suy nghĩ có chỗ của nó, nhưng khi suy nghĩ chiếm lĩnh toàn bộ đời sống, nó tạo ra hỗn loạn.”
Suy nghĩ rất hữu ích:
- để làm việc
- để tính toán
- để tổ chức
- để giải quyết vấn đề
Nhưng suy nghĩ không thể:
- yêu thương
- lắng nghe
- thấu hiểu
- thấy sự thật
Vì suy nghĩ chỉ biết quá khứ.
Và khi quá khứ điều khiển hiện tại, mình không còn tự do.
3. Chánh Tư Duy là thấy rõ giới hạn của suy nghĩ
Krishnamurti nói:
“Suy nghĩ không bao giờ có thể chạm đến cái mới.”
Cái mới chỉ xuất hiện khi tâm không còn bị chi phối bởi ký ức.
Khi tâm lặng, sáng, mở.
Khi tâm không còn tìm kiếm.
Chánh Tư Duy chính là sự sáng tỏ ấy.
Không phải là “nghĩ tốt hơn”, mà là thấy rõ suy nghĩ để không bị suy nghĩ điều khiển.
4. Haiku – hơi thở của Chánh Tư Duy
1.
Suy nghĩ nổi lên
như sóng từ biển cũ
mình chỉ nhìn thôi
2.
Khi tâm không nghĩ
một cánh cửa mở ra
ánh sáng bước vào
3.
Không cần xua đuổi
không cần phải níu giữ
ý nghĩ tự tan

Bình luận về bài viết này