Sáng nay, ngày đầu năm Ngựa, nhơ câu Tâm Viên- Ý Mã, mình chợt nhận ra một điều rất nhỏ nhưng rất thật:
mình sợ nhiều hơn mình tưởng.
Sợ thất bại.
Sợ bị hiểu lầm.
Sợ không đủ tốt.
Sợ bị bỏ rơi.
Sợ không được công nhận.
Sợ mất đi những gì mình đang có.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Sợ hãi là gốc rễ của mọi trói buộc.”
Câu nói ấy như một mũi kim xuyên qua lớp sương mù trong tâm.
Nó khiến mình dừng lại và nhìn sâu vào chính nỗi sợ của mình.
1. Sợ hãi không nằm trong sự việc – nó nằm trong suy nghĩ
Krishnamurti nói:
“Sợ hãi không nằm trong hiện tại.
Sợ hãi nằm trong suy nghĩ về tương lai.”
Điều này làm mình lặng đi.
Mình sợ không phải vì sự việc đang xảy ra.
Mình sợ vì tưởng tượng về điều có thể xảy ra.
Sợ là hình ảnh.
Sợ là ký ức.
Sợ là dự phóng.
Sợ là câu chuyện mình tự kể cho mình.
Và khi mình tin vào câu chuyện ấy, mình đánh mất tự do.
2. Sợ hãi không thể được vượt qua bằng ý chí
Krishnamurti nói:
“Bạn không thể vượt qua sợ hãi bằng can đảm.
Bạn chỉ có thể vượt qua sợ hãi bằng hiểu biết.”
Mình từng cố gắng mạnh mẽ.
Từng cố gắng “đối mặt”.
Từng cố gắng “vượt qua”.
Nhưng càng cố, sợ càng lớn.
Vì mình đang chống lại chính mình.
Sợ hãi không cần bị đánh bại.
Sợ hãi cần được thấy rõ.
3. Khi mình nhìn thẳng vào sợ hãi
Hôm nay mình thử ngồi yên và nhìn vào nỗi sợ trong lòng.
Không phân tích.
Không xua đuổi.
Không tìm cách vượt qua.
Chỉ nhìn.
Và thật lạ, khi mình nhìn mà không chạy trốn, sợ hãi trở nên mềm lại.
Nó không còn là con quái vật như mình tưởng.
Nó chỉ là một dòng năng lượng đang tìm cách được nhận diện.
4. Haiku – hơi thở của không sợ
1.
Nỗi sợ trỗi dậy
mình chỉ nhìn nó thôi
rồi nó tan mất
2.
Không cần mạnh mẽ
chỉ cần thấy thật sâu
tâm tự rộng ra
3.
Một hơi thở nhẹ
đủ để thấy nỗi sợ
chỉ là mây trôi

Bình luận về bài viết này