Hôm nay, Mùng 3 Tết, nghĩ về cha mẹ tổ tiên, về sự nỗ lực của họ để sinh tồn và gây dựng sự nghiệp, liên hệ với chính mình khi chuẩn bị vào thất thập lai hy, mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Nỗ lực là xung đột.
Khi bạn hiểu rõ điều gì đang diễn ra trong chính mình, nỗ lực trở nên không cần thiết.”
Câu nói ấy làm mình thở dài nhẹ nhõm.
Bấy lâu nay, mình sống bằng nỗ lực:
- nỗ lực trở nên tốt hơn
- nỗ lực tu tập
- nỗ lực kiểm soát cảm xúc
- nỗ lực đạt được bình an
Nhưng càng nỗ lực, mình càng mệt.
Và bình an càng xa.
1. Nỗ lực sinh ra từ sự chia rẽ
Krishnamurti nói:
“Nỗ lực là dấu hiệu của sự chia rẽ trong tâm.”
Một phần muốn.
Một phần không muốn.
Một phần thúc đẩy.
Một phần chống lại.
Chính sự chia rẽ ấy tạo ra xung đột.
2. Buông xả không phải là buông bỏ — mà là hiểu rõ
Buông bỏ là hành động.
Buông xả là hiểu biết.
Khi mình hiểu rõ:
- nỗi sợ
- nỗi buồn
- sự ganh tỵ
- sự bám víu
- sự mong cầu
thì những thứ ấy tự tan.
Không cần nỗ lực.
3. Sống không nỗ lực là sống trong sự sáng tỏ
Krishnamurti nói:
“Khi bạn thấy rõ, hành động trở nên đúng đắn mà không cần nỗ lực.”
Không phải vì mình cố gắng đúng.
Mà vì tâm sáng.
Và tâm sáng thì hành động tự nhiên đúng.
Giống như nước trong tự nhiên chảy đúng đường.
Không cần ai hướng dẫn.
4. Haiku – hơi thở của buông xả
1.
Không cần cố gắng
chỉ cần thấy thật sâu
đường tự mở ra
2.
Một chút hiểu biết
đủ để tâm nhẹ nhàng
như mây đầu núi3.
Buông điều muốn giữ
không vì ép bản thân
mà vì đã thấy

Bình luận về bài viết này