Sáng nay, khi ngồi một mình với tách cà phê, mình chợt cảm thấy một khoảng trống rất lạ trong lòng.
Không phải buồn.
Không phải nhớ ai.
Chỉ là một cảm giác trống trải.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Cô đơn là bóng tối của cái tôi.
Một mình là ánh sáng của tự do.”
Câu nói ấy như một lằn ranh chia đôi hai thế giới.
1. Cô đơn là khi cái tôi bị bỏ lại với chính nó
Krishnamurti nói:
“Cô đơn là khi bạn bị nhốt trong hình ảnh về chính mình.”
Cô đơn không phải vì không có ai bên cạnh.
Cô đơn là vì mình bị kẹt trong:
- nỗi sợ
- ký ức
- mong muốn
- hình ảnh về bản thân
- sự so sánh
- sự tìm kiếm
Cô đơn là cái tôi đang tự xoay quanh chính nó.
Và càng xoay, nó càng mệt.
2. Một mình là khi cái tôi lặng xuống
Krishnamurti nói:
“Khi tâm hoàn toàn tĩnh lặng, bạn không còn cô đơn.
Bạn chỉ đơn giản là một mình.”
Một mình không phải là trống rỗng.
Một mình là đầy đủ.
Một mình là tự do.
Một mình là không cần ai để lấp đầy mình.
Một mình là khi:
- không tìm kiếm
- không sợ hãi
- không mong cầu
- không chạy trốn
- không bám víu
Một mình là sự trọn vẹn.
3. Cô đơn biến mất khi mình thấy rõ nó
Hôm nay mình thử nhìn thẳng vào cảm giác cô đơn.
Không chạy trốn.
Không tìm thứ gì để lấp vào.
Không cố gắng “tích cực”.
Chỉ nhìn.
Và thật lạ, khi mình nhìn mà không sợ, cô đơn tan như sương.
Nó không còn là vực sâu.
Nó chỉ là một bóng mờ của cái tôi.
4. Haiku – hơi thở của một mình
1.
Cô đơn đứng đó
mình chỉ nhìn nó thôi
rồi nó tan mất
2.
Một mình tĩnh lặng
không cần ai lấp đầy
trời xanh trong vắt
3.
Không còn tìm kiếm
tâm trở nên trọn vẹn
như hoa tự nở

Bình luận về bài viết này