Tối nay, khi đọc lại vài trang sách cũ, mình chợt nhớ đến câu nói rất đặc biệt của Krishnamurti:
“Sự thật là vùng đất không có lối mòn.
Không thầy, không hệ thống, không giáo điều có thể dẫn bạn đến đó.”
Câu nói ấy làm mình dừng lại.
Mình nhận ra rằng bấy lâu nay, mình vẫn tìm kiếm một con đường, một phương pháp, một người dẫn dắt.
Nhưng Krishnamurti nói rằng mọi con đường đều là rào cản.
1. Không ai có thể dẫn mình đến sự thật
Krishnamurti nói:
“Khi bạn theo ai đó, bạn đang theo chính sự sợ hãi của mình.”
Mình theo vì:
- sợ sai
- sợ lạc đường
- sợ không đủ
- sợ không hiểu
Nhưng sự thật không nằm trong người khác.
Sự thật nằm trong cái thấy của chính mình.
2. Không có phương pháp nào dẫn đến tự do
Krishnamurti nói:
“Phương pháp là lặp lại.
Lặp lại không bao giờ dẫn đến tự do.”
Phương pháp tạo ra:
- thói quen
- khuôn mẫu
- sự lệ thuộc
- sự bắt chước
Tự do không thể đến từ bắt chước.
Tự do chỉ đến từ hiểu biết trực tiếp.
3. Sống không trung gian là sống bằng cái thấy của chính mình
Không thầy.
Không hệ thống.
Không khuôn mẫu.
Không “đúng – sai” theo ai đó.
Chỉ có:
- quan sát
- chú ý
- hiện diện
- hiểu biết trực tiếp
Khi mình sống bằng cái thấy của chính mình, mình trở nên tự do.
4. Haiku – hơi thở của không trung gian
1.
Không thầy chỉ lối
chỉ có một con đường
đi từ chính mình
2.
Không cần phương pháp
chỉ cần thấy thật sâu
tâm tự sáng lên
3.
Một bước chân nhẹ
không theo dấu ai cả
đường tự mở ra

Bình luận về bài viết này