Sáng nay, khi đang rửa ly cà phê, mình chợt nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Quan sát mà không chọn lựa là hình thức cao nhất của trí tuệ.”
Câu nói ấy làm mình dừng lại.
Mình nhận ra rằng phần lớn thời gian, mình không quan sát —
mình chọn lựa:
- chọn điều mình thích
- loại điều mình ghét
- giữ điều mình muốn
- tránh điều mình sợ
Và chính sự chọn lựa ấy làm cái thấy trở nên méo mó.
1. Chọn lựa là phản ứng của cái tôi
Khi mình chọn:
- “cái này tốt”
- “cái kia xấu”
- “mình nên như thế này”
- “người kia không nên như thế kia”
mình đang nhìn qua kính màu của ký ức.
Krishnamurti nói:
“Chọn lựa là xung đột.
Khi bạn thấy rõ, không có chọn lựa.”
2. Sự nhìn không chọn lựa là sự nhìn không qua ký ức
Khi mình nhìn một người mà không qua:
- hình ảnh cũ
- tổn thương cũ
- kỳ vọng cũ
- phán xét cũ
mình thấy họ như thể lần đầu tiên.
Đó là cái thấy trong sáng.
Đó là cái thấy của tự do.
3. Sự nhìn không chọn lựa là nền tảng của tình thương
Khi mình không chọn lựa:
- mình không phán xét
- không so sánh
- không muốn thay đổi người khác
- không muốn họ giống hình ảnh mình mong
Trong không gian ấy, tình thương nở hoa.
4. Haiku – hơi thở của cái thấy
1.
Không còn chọn lựa
cái thấy bỗng trong veo
như sương đầu ngõ
2.
Buông điều muốn giữ
buông điều muốn tránh xa
tâm tự sáng lên
3.
Một khoảnh khắc nhìn
không qua lớp ký ức
trời xanh hiện ra

Bình luận về bài viết này