Chiều qua, khi trò chuyện với một người bạn, mình chợt nhận ra rằng mình đang giữ một khoảng cách vô hình.
Không phải vì không thương.
Mà vì sợ bị tổn thương.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Khi bạn sợ bị tổn thương, bạn không thể thương.”
1. Sợ tổn thương là sợ mất hình ảnh về bản thân
Mình sợ bị tổn thương vì:
- sợ bị từ chối
- sợ bị xem thường
- sợ bị hiểu lầm
- sợ không được đáp lại
- sợ không đủ tốt
Nhưng tất cả những nỗi sợ ấy đều xoay quanh hình ảnh về “tôi”.
Krishnamurti nói:
“Chính hình ảnh bạn có về mình khiến bạn đau khổ.”
2. Khi không có hình ảnh, không có tổn thương
Nếu không có hình ảnh:
- ai có thể làm tổn thương mình?
- lời nói của ai có thể chạm vào mình?
- sự từ chối của ai có thể làm mình đau?
Khi không có hình ảnh, không có “người bị tổn thương”.
Chỉ còn sự sống đang diễn ra.
3. Sống không sợ tổn thương là sống với trái tim mở
Không phải mở vì dũng cảm.
Không phải mở vì cố gắng.
Không phải mở vì tu tập.
Mà mở vì không còn gì để bảo vệ.
Khi trái tim không phòng vệ, tình thương trở nên tự nhiên như hơi thở.
4. Haiku – hơi thở của trái tim mở
1.
Không còn phòng vệ
trái tim tự mở ra
như hoa buổi sớm
2.
Sợ hãi tan rồi
khi mình thấy thật rõ
không có “ai” sợ
3.
Một khoảnh khắc nhìn
không qua lớp tổn thương
tình thương hiện diện

Bình luận về bài viết này