Tối nay, mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Quá khứ là thời gian.
Tự do là kết thúc thời gian.”
Câu nói ấy làm mình lặng đi.
Mình nhận ra rằng phần lớn đời sống của mình được điều khiển bởi quá khứ:
- phản ứng
- thói quen
- tổn thương
- ký ức
- niềm tin
- sợ hãi
Quá khứ không chỉ nằm trong trí nhớ —
nó nằm trong từng phản ứng của mình.
1. Quá khứ sống trong mình qua phản ứng
Khi ai đó nói điều gì làm mình khó chịu,
phản ứng ấy đến từ đâu?
Từ hiện tại?
Hay từ một vết thương cũ?
Krishnamurti nói:
“Phản ứng là tiếng nói của quá khứ.”
2. Buông bỏ quá khứ không phải là quên
Quên là hành động của trí nhớ.
Buông bỏ là hành động của hiểu biết.
Khi mình thấy rõ:
- tổn thương
- sợ hãi
- ký ức
- thói quen
thì chúng tự tan.
Không cần cố gắng quên.
3. Tự do khỏi quá khứ là sống trong hiện tại
Khi không có quá khứ chen vào:
- mình lắng nghe sâu hơn
- mình nhìn rõ hơn
- mình thương trọn vẹn hơn
- mình sống thật hơn
Hiện tại trở nên sống động như ánh sáng buổi sớm.
4. Haiku – hơi thở của tự do
1.
Quá khứ tan rồi
khi mình nhìn thật kỹ
không còn gì giữ
2.
Một hơi thở nhẹ
đủ để thấy hiện tại
đang rất đầy đủ
3.
Không mang quá khứ
tâm trở nên rộng lớn
như trời tháng ba

Bình luận về bài viết này