Có những lúc ta nhìn vào thế giới và thấy mọi thứ như đang chuyển động quá nhanh. Một con số tăng lên hay giảm xuống ở đâu đó — giá dầu, giá vàng, chỉ số chứng khoán — mà cả xã hội như chao đảo. Người ta nói về nó trong quán cà phê, trong phòng họp, trên mạng xã hội, và cả trong những bữa cơm gia đình.
Nhưng nếu ngồi lại thật yên, ta sẽ thấy:
điều làm con người bất an không chỉ là giá dầu, mà là nỗi sợ ẩn sau sự biến động ấy.
Giá dầu chỉ là một biểu hiện.
Nỗi sợ mới là gốc rễ.
Nỗi sợ ở tầm quốc gia
Khi giá dầu tăng hay giảm, các quốc gia phản ứng như những người đang giữ một chiếc bình quý mà sợ rơi vỡ:
• Sợ mất nguồn thu
• Sợ mất ảnh hưởng
• Sợ thiếu năng lượng
• Sợ bất ổn lan rộng
Những quyết định lớn được đưa ra từ tâm thế phòng vệ.
Và khi nỗi sợ điều khiển, sự khôn ngoan thường bị che mờ.
Nỗi sợ ở tầm xã hội
Trong xã hội, nỗi sợ lan nhanh như gió:
• Giá hàng hóa tăng
• Chi phí sinh hoạt tăng
• Người dân lo lắng, bàn tán, phẫn nộ
• Mạng xã hội trở thành nơi phóng đại bất an
Ta thấy một điều rất lạ:
nỗi sợ lan nhanh hơn cả thông tin thật.
Nỗi sợ trong từng gia đình
Ở nơi gần gũi nhất — căn bếp nhỏ — giá dầu chạm vào những điều rất đời:
• Bữa cơm
• Chi phí đi lại
• Tiền điện, tiền gas
• Kế hoạch của gia đình
Nỗi sợ ở đây không ồn ào.
Nó là tiếng thở dài của người mẹ, là sự im lặng của người cha, là ánh mắt lo lắng của người trẻ.
Và nguy hiểm hơn: nỗi sợ được nuôi dưỡng mỗi ngày
Chúng ta không chỉ sợ vì giá dầu.
Chúng ta sợ vì những gì ta tiêu thụ:
• Tin tức giật gân
• Video phân tích bi quan
• Những bài đăng kích động tranh cãi
• Những dự đoán thảm họa
Ta tưởng mình đang “cập nhật thông tin”, nhưng thật ra ta đang ăn vào người mình nỗi sợ của cả thế giới.
Và khi ta ăn vào nỗi sợ, ta sẽ thở ra nỗi sợ.
Ta truyền nó cho gia đình, cho bạn bè, cho cộng đồng.
Vậy ta có thể làm gì để có ánh sáng trong tâm
Ta không thể làm giá dầu đứng yên.
Ta không thể làm thế giới bớt biến động.
Nhưng ta có thể làm một điều rất quan trọng:
Giữ cho tâm mình không bị cuốn đi.
Khi ta thở vào và biết rằng mình đang thở vào,
khi ta thở ra và biết rằng mình đang thở ra,
ta đang trở về với chính mình.
Ta có thể nhận ra rằng:
• Bây giờ ta vẫn còn hơi thở
• Ta vẫn còn người thân
• Ta vẫn còn khả năng chăm sóc cho chính mình
• Ta vẫn còn những điều để biết ơn
Và khi ta tiếp xúc được với những điều ấy,
nỗi sợ sẽ không còn đủ sức khuynh đảo ta nữa.
Ta trở thành một điểm bình an nhỏ trong thế giới đầy biến động.
Và từ điểm bình an ấy, ta có thể nâng đỡ những người xung quanh.
Đó chính là tinh thần của lời dạy:
“Tâm bình, thế giới bình.”
….
Thế giới ngoài kia
đang lên xuống như thủy triều
giá dầu, giá gạo, giá niềm tin
đều chao đảo.
Nhưng trong ta
vẫn có một hòn đảo nhỏ
nơi hơi thở còn ấm
nơi lòng biết ơn còn sáng.
Khi ta trở về đó
nỗi sợ không còn bùng phát
và bình an bắt đầu nảy mầm
như mầm cây xuyên qua khe đá.
Thế giới có thể biến động
nhưng tâm ta vẫn có thể yên
như mặt hồ sáng nay
Vẫn phản chiếu trời trong.
Tâm bình
thế giới bình.

Bình luận về bài viết này