Có những lúc, giữa những tin tức dồn dập, giữa những bất an về công việc, kinh tế, tương lai… tôi chợt thấy mình như bị cuốn vào một dòng chảy không có bờ. Thế giới ngoài kia đầy tiếng ồn, và thế giới bên trong cũng không kém phần hỗn loạn.
Nhưng rồi, trong một khoảnh khắc rất tình cờ, tôi đọc lại câu nói của Lão Tử:
“Khi bạn nhận ra mình không thiếu thứ gì, cả thế giới sẽ thuộc về bạn.”
Và tôi dừng lại.
Dừng thật lâu.
Bởi tôi nhận ra: những trí tuệ uyên bác từ ngàn xưa vẫn đang đứng đó, lặng lẽ như những ngọn Hải đăng giữa biển khổ, đó là những ngọn đèn không bao giờ tắt. Chỉ là ta chưa biết quay về, chưa biết “ hồi đầu” do quá bận để nhìn, quá sợ để nghe, quá vội để hiểu.
Cái thấy của Lão Tử – một sự trở về rất nhẹ
Lão Tử không bảo ta phải cố gắng trở nên mạnh mẽ, giàu có hay hoàn hảo. Ông chỉ nói: hãy nhận ra mình không thiếu.
Cái “không thiếu” ấy không phải là phủ nhận khó khăn, mà là không để tâm bị dẫn dắt bởi nỗi sợ thiếu thốn.
Khi tâm không còn chạy theo cái chưa có, ta trở về với cái đang có.
Và khi trở về với cái đang có, ta thấy mình đủ.
Và khi thấy mình đủ, ta không còn bị thế giới lôi kéo.
Một sự tự do rất mềm, rất sâu.
Cái thấy của Đức Phật – an trú trong từng hơi thở
Rồi tôi nhớ đến đoạn kệ trong Kinh Nhất Dạ Hiền Giả:
Hãy quán chiếu sự sống
Trong giờ phút hiện tại
Kẻ thức giả an trú
Vững chãi và thảnh thơi.
Đức Phật không dạy ta trốn chạy thế giới.
Ngài dạy ta thấy rõ thế giới, ngay trong khoảnh khắc này.
Thấy rõ hơi thở đang vào, ra
Thấy rõ cảm xúc …
Thấy rõ nỗi sợ đang có mặt.
Và khi thấy rõ, ta không còn bị cuốn đi.
Ta đứng vững giữa dòng đời, như một gốc cây lớn giữa cơn gió mạnh.
Hai bậc thầy – một con đường chung
Càng suy ngẫm, tôi càng thấy Lão Tử và Đức Phật như hai dòng suối chảy về cùng một biển:
• Lão Tử dạy ta không thiếu
• Đức Phật dạy ta thấy rõ
• Cả hai đều đưa ta về tự do nội tâm
Trong một thế giới đầy biến động, nơi chiến tranh ở một nơi xa cũng có thể làm bữa cơm gia đình ta trở nên bất an, những lời dạy ấy không phải triết lý xa vời. Chúng là phao cứu sinh.
Bài học cho thời đại đầy sợ hãi
Tôi nhận ra rằng:
• Thế giới có thể bất ổn, nhưng tâm tôi không nhất thiết phải bất ổn.
• Tin tức có thể dồn dập, nhưng tôi không cần phải dồn dập theo.
• Tương lai có thể mơ hồ, nhưng hiện tại thì đang rất thật.
Và khi tôi quay về với cái thật ấy – hơi thở, bước chân, sự sống đang diễn ra – nỗi sợ bỗng trở nên nhỏ lại. Không biến mất, nhưng không còn thống trị.
Và rồi…
Khi biết giữ cho mình chút tĩnh lặng, Tôi nghe như có tiếng nói rất nhẹ từ bên trong mình:
“Con không thiếu gì cả.”
“Con chỉ cần thấy rõ.”
Và tôi thầm biết ơn…
Thế giới vẫn vậy.
Nhưng tôi đã thấy khác đi một chút.
Một chút thôi cũng đủ để bước tiếp, vững vàng hơn, thảnh thơi hơn, giữa những ngày đầy biến động này.

Bình luận về bài viết này