Sáng nay, khi nhìn giọt nước đọng trên lá, mình chợt thấy một điều rất lạ:
trong khoảnh khắc ấy, không có “mình” đang nhìn giọt nước.
Chỉ có sự nhìn.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Người quan sát chính là vật được quan sát.”
Câu nói ấy không phải triết lý.
Nó là một sự thật có thể được thấy ngay trong khoảnh khắc tâm hoàn toàn tĩnh lặng.
1. Chia cắt là sản phẩm của suy nghĩ
Suy nghĩ luôn chia:
- tôi và bạn
- chủ thể và đối tượng
- người quan sát và vật được quan sát
- bên trong và bên ngoài
Nhưng Krishnamurti nói:
“Suy nghĩ tạo ra sự chia cắt, rồi cố gắng vượt qua sự chia cắt mà chính nó tạo ra.”
Khi suy nghĩ lặng xuống,
sự chia cắt cũng lặng xuống.
2. Khi không có người quan sát, chỉ còn sự sống
Trong khoảnh khắc không có “tôi”:
- không có phán xét
- không có so sánh
- không có mong muốn
- không có sợ hãi
Chỉ có cái đang là.
Không phải mình nhìn sự sống.
Mà sự sống đang tự nhìn chính nó.
3. Sự sống không chia cắt là sự sống không qua trung gian
Không qua ký ức.
Không qua hình ảnh.
Không qua suy nghĩ.
Khi không có trung gian,
người quan sát và vật được quan sát hòa làm một chuyển động duy nhất.
Không phải hợp nhất.
Không phải tan biến.
Không phải trải nghiệm thần bí.
Chỉ là không còn ranh giới.
4. Haiku – hơi thở của sự không chia cắt
1.
Không còn người thấy
chỉ còn một dòng sống
trôi qua tâm mình
2.
Giọt nước trên lá
không phải vật để thấy
mà là chính mình
3.
Một khoảnh khắc lặng
ranh giới tự tan đi
như sương buổi sớm

Bình luận về bài viết này