Sáng nay, khi nhìn dòng người qua lại trên phố, mình nhận ra một điều rất quen thuộc:
tâm mình liên tục chọn lựa.
- thích cái này
- không thích cái kia
- muốn điều này
- tránh điều kia
- giữ cái hợp ý
- loại cái trái ý
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Quan sát mà không chọn lựa là hình thức cao nhất của trí tuệ.”
1. Chọn lựa là phản ứng của ký ức
Khi tâm chọn lựa, nó không nhìn sự vật như nó là.
Nó nhìn qua:
- kinh nghiệm cũ
- tổn thương cũ
- niềm tin cũ
- hình ảnh cũ
Chọn lựa không phải là tự do.
Chọn lựa là kéo dài quá khứ.
2. Không lựa chọn không phải là thụ động
Không lựa chọn không phải là:
- buông xuôi
- mặc kệ
- không phân biệt
Không lựa chọn nghĩa là không phán xét trong khoảnh khắc quan sát.
Khi quan sát mà không phán xét:
- tâm trở nên trong suốt
- sự thật tự hiển lộ
- trí tuệ xuất hiện
Không phải trí tuệ của sách vở,
mà là trí tuệ của cái thấy trực tiếp.
3. Tâm không lựa chọn là tâm không xung đột
Chọn lựa luôn mang theo xung đột:
- muốn – không muốn
- thích – ghét
- đúng – sai
- nên – không nên
Khi không lựa chọn,
xung đột tan.
Tâm trở nên tĩnh lặng.
Và trong tĩnh lặng ấy, có trí tuệ.
4. Haiku – hơi thở của tâm không lựa chọn
1.
Không còn chọn lựa
tâm trở nên trong suốt
như giọt sương mai
2.
Một khoảnh khắc nhìn
không qua lớp phán xét
sự thật hiện ra
3.
Buông điều muốn giữ
không vì cố gắng buông
mà vì đã thấy

Bình luận về bài viết này