Sáng nay, mình chợt nhận ra rằng tâm mình hiếm khi ở trong hiện tại.
Nó luôn:
- nhớ lại điều đã qua
- lo điều sắp tới
- so sánh với quá khứ
- dự phóng tương lai
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Khi thời gian kết thúc, có tự do.”
Không phải thời gian của đồng hồ.
Mà là thời gian tâm lý —
dòng chảy của ký ức, của trở thành, của mong muốn.
1. Thời gian tâm lý là gốc rễ của sợ hãi
Sợ hãi luôn thuộc về thời gian:
- sợ mất
- sợ bị tổn thương
- sợ không được yêu
- sợ tương lai
- sợ lặp lại quá khứ
Không có thời gian, không có sợ hãi.
2. Quá khứ chi phối hiện tại qua ký ức
Ký ức không chỉ nằm trong trí nhớ.
Nó nằm trong:
- phản ứng
- thói quen
- phán xét
- hình ảnh về bản thân
- tổn thương chưa được thấy
Khi ký ức chen vào,
hiện tại bị bóp méo.
3. Tâm không thời gian là tâm nhìn mà không qua ký ức
Không phải quên ký ức.
Không phải chống lại ký ức.
Không phải xóa bỏ ký ức.
Mà là không để ký ức chen vào cái thấy.
Khi nhìn mà không qua thời gian,
có sự trong suốt lạ thường.
Một sự sống động không thuộc về quá khứ.
4. Haiku – hơi thở của tâm không thời gian
1.
Không mang quá khứ
tâm trở nên rộng lớn
như trời đầu xuân
2.
Một khoảnh khắc nhìn
không qua lớp ký ức
sự sống hiện ra
3.
Thời gian tan rồi
khi mình thấy thật rõ
không có “người nhớ”

Bình luận về bài viết này