Sáng nay, khi bước ra ban công, mình nhìn thấy một con chim đậu trên dây điện.
Nó đứng đó, rất yên.
Không có mục đích.
Không có kế hoạch.
Không có “người sống”.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Khi cái tôi không còn, sự sống bắt đầu.”
Câu nói ấy làm mình lặng đi.
Bởi vì phần lớn đời sống của mình không phải là sự sống —
mà là cái tôi đang cố sống.
1. Cái tôi là lớp sương mù che khuất sự sống
Cái tôi không phải là bản chất của mình.
Cái tôi là:
- ký ức
- hình ảnh
- tổn thương
- mong muốn
- sợ hãi
- so sánh
- phán xét
Tất cả những thứ ấy tạo thành một “người sống” tưởng tượng.
Và người ấy luôn:
- muốn nhiều hơn
- sợ mất mát
- tìm kiếm ý nghĩa
- chống lại thực tại
Trong sự chống lại ấy, sự sống bị che khuất.
2. Sự sống không cần người điều khiển
Cái tôi luôn nghĩ nó phải:
- điều khiển
- quản lý
- định hướng
- kiểm soát
- cải thiện
- trở thành
Nhưng sự sống không cần điều đó.
Cây không cần cố gắng để lớn.
Gió không cần cố gắng để thổi.
Nước không cần cố gắng để chảy.
Sự sống tự vận hành.
Chỉ cái tôi mới thấy mình “đang sống”.
3. Khi cái tôi tan, sự sống tự hiển lộ
Không phải tan vì nỗ lực.
Không phải tan vì tu tập.
Không phải tan vì ép buộc.
Cái tôi tan khi mình thấy rõ nó:
- thấy rõ động cơ
- thấy rõ sợ hãi
- thấy rõ bám víu
- thấy rõ phán xét
- thấy rõ mong muốn trở thành
Khi thấy rõ, cái tôi không còn chỗ bám.
Và trong khoảnh khắc ấy, có một sự sống rất nhẹ, rất trong, rất tự nhiên.
Không phải “tôi đang sống”.
Mà là sự sống đang tự sống.
4. Haiku – hơi thở của sự sống không người sống
1.
Không còn cái tôi
sự sống tự mở cửa
như gió đầu ngày
2.
Một khoảnh khắc lặng
không ai đang sống nữa
chỉ có đời thôi
3.
Buông người sống xuống
không vì cố buông tay
mà vì đã thấy

Bình luận về bài viết này