Sáng nay, khi đang rửa chén trà, mình chợt nhận ra một điều rất lạ:
tay đang rửa, nước đang chảy, bọt đang tan —
nhưng không có “mình” đang làm.
Không có người muốn hoàn thành.
Không có người muốn làm nhanh.
Không có người muốn làm tốt.
Chỉ có hành động đang diễn ra.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Khi hành động không có người hành động, có tự do.”
1. Mục đích là gánh nặng của cái tôi
Cái tôi luôn sống bằng mục đích:
- phải trở thành
- phải đạt được
- phải tiến bộ
- phải thành công
- phải được công nhận
Mục đích không sai.
Nhưng khi mục đích trở thành trung tâm của hành động,
hành động mất đi sự trong sáng.
Nó trở thành:
- phương tiện để đạt kết quả
- công cụ để củng cố cái tôi
- nỗ lực để trở thành ai đó
Trong sự trở thành ấy, có xung đột.
2. Hành động không mục đích không phải là vô nghĩa
Không mục đích không phải là:
- buông xuôi
- lười biếng
- sống không định hướng
Không mục đích nghĩa là:
hành động không bị cái tôi điều khiển.
Hành động xuất phát từ:
- sự rõ ràng
- sự tỉnh thức
- sự phù hợp của khoảnh khắc
- sự tự nhiên của sự sống
Không phải từ tham vọng hay sợ hãi.
3. Khi không có người hành động, hành động trở nên trọn vẹn
Khi cái tôi chen vào, hành động bị chia đôi:
- người làm
- việc làm
Và trong sự chia đôi ấy, có:
- lo lắng
- so sánh
- phán xét
- mong muốn kết quả
- sợ thất bại
Nhưng khi không có người hành động,
hành động trở nên trọn vẹn.
Không còn “tôi đang làm”.
Chỉ có làm.
Không còn “tôi đang sống”.
Chỉ có sự sống.
4. Sự sống không mục đích là sự sống không xung đột
Khi hành động không bị mục đích chi phối:
- tâm nhẹ
- thân nhẹ
- đời nhẹ
Không còn sự căng thẳng của “phải trở thành”.
Không còn sự sợ hãi của “nếu không đạt được thì sao”.
Chỉ còn sự sống đang tự sống —
tự nhiên như hơi thở.
5. Haiku – hơi thở của sự sống không mục đích
1.
Không người hành động
hành động tự nở hoa
như gió đầu ngày
2.
Một khoảnh khắc làm
không vì muốn đạt được
tâm bỗng nhẹ tênh
3.
Không còn mục đích
sự sống tự mở cửa
như lá rơi mềm

Bình luận về bài viết này