Sáng nay, khi đang quét nhà, mình chợt nhận ra một điều rất lạ:
hành động đang diễn ra,
nhưng không có “mình” đang làm.
Không có người muốn hoàn thành.
Không có người muốn được khen.
Không có người sợ làm sai.
Chỉ có chuyển động của hành động.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Khi người hành động biến mất, hành động trở nên trọn vẹn.”
1. Người hành động là ảo tưởng của ký ức
Cái “tôi” làm việc không phải là bản chất của mình.
Nó là:
- ký ức về mình
- hình ảnh về mình
- mong muốn trở thành
- sợ hãi thất bại
- nhu cầu được công nhận
Khi những thứ ấy vận hành,
mình tưởng có “người làm”.
Nhưng thật ra chỉ có hành động.
2. Khi không có người hành động, không có người chịu quả
Cái tôi luôn sợ:
- hậu quả
- sai lầm
- thất bại
- đánh giá
- trách nhiệm
Nhưng khi không có người hành động,
ai là người chịu quả?
Không phải phủ nhận trách nhiệm.
Mà là thấy rõ:
khi hành động không xuất phát từ cái tôi,
hành động tự mang theo trí tuệ của nó.
Không có người để sợ.
Không có người để chịu.
Không có người để bám vào kết quả.
3. Hành động không người hành động là hành động không xung đột
Khi cái tôi chen vào, hành động bị chia đôi:
- người làm
- việc làm
Trong sự chia đôi ấy có:
- lo lắng
- so sánh
- phán xét
- mong muốn
- sợ hãi
Nhưng khi không có người hành động,
hành động trở nên trọn vẹn,
như một dòng chảy không bị cản trở.
4. Haiku – hơi thở của hành động vô ngã
1.
Không người hành động
hành động tự nở hoa
như gió đầu ngày
2.
Không ai chịu quả
khi không có người làm
chỉ có đời thôi
3.
Một khoảnh khắc lặng
hành động tự hoàn tất
không cần người chen

Bình luận về bài viết này