Chiều nay, khi nhìn một chiếc lá rơi, mình chợt thấy một điều rất lạ:
không có “mình” đang nhìn.
Chỉ có sự nhìn.
Không có người quan sát.
Không có vật được quan sát.
Chỉ có một chuyển động duy nhất.
Và mình nhớ đến hai câu nói —
một của Long Thọ, một của Krishnamurti:
“Không có người thấy, không có cái được thấy.”
“Người quan sát chính là vật được quan sát.”
Hai truyền thống,
một cái thấy.
1. Trung Quán nói: không có tự tính của người thấy
Trong Trung Quán, Long Thọ chỉ ra rằng:
- người thấy không có tự tính
- cái được thấy không có tự tính
- hành vi thấy không có tự tính
Tất cả chỉ là duyên khởi.
Không có thực thể độc lập.
Khi thấy điều này,
cái tôi tan như sương.
2. Krishnamurti nói: người quan sát chính là vật được quan sát
Ông không dùng khái niệm “tánh không”.
Nhưng ông chỉ thẳng vào trải nghiệm:
- khi nhìn mà không qua ký ức
- khi quan sát mà không phán xét
- khi thấy mà không người thấy
người quan sát tan vào cái được quan sát.
Không còn hai.
Chỉ còn một chuyển động của sự sống.
3. Vô ngã không phải là triết lý — mà là cái thấy
Không phải tin.
Không phải học.
Không phải hiểu bằng trí tuệ.
Vô ngã là khoảnh khắc không có người thấy.
Khi cái tôi không chen vào,
cái thấy trở nên trong suốt.
Không còn:
- sợ hãi
- mong muốn
- phán xét
- so sánh
Chỉ còn sự thật đang tự hiển lộ.
4. Haiku – hơi thở của vô ngã
1.
Không người quan sát
lá rơi cũng sáng ngời
như lần đầu tiên
2.
Một khoảnh khắc thấy
không qua lớp ký ức
tâm bỗng rộng ra
3.
Không còn hai nữa
người thấy và vật thấy
tan vào một dòng

Bình luận về bài viết này