Sáng nay, khi đang pha trà, mình chợt nhận ra một điều rất quen:
tâm mình liên tục nghĩ.
Nghĩ về hôm qua.
Nghĩ về hôm nay.
Nghĩ về điều sắp tới.
Nghĩ về điều có thể xảy ra.
Nghĩ về điều không bao giờ xảy ra.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Suy nghĩ có vị trí của nó, nhưng khi nó trở thành trung tâm, có hỗn loạn.”
1. Suy nghĩ không phải là kẻ thù
Suy nghĩ rất hữu ích:
- để làm việc
- để tính toán
- để tổ chức
- để giao tiếp
Nhưng suy nghĩ không thể:
- yêu
- thấy
- lắng nghe
- sống
- hiểu sự thật
Suy nghĩ là công cụ.
Nhưng cái tôi biến nó thành chủ nhân.
2. Khi suy nghĩ là trung tâm, sự sống bị bóp méo
Khi suy nghĩ đứng ở trung tâm, nó:
- diễn giải mọi thứ
- phán xét mọi thứ
- so sánh mọi thứ
- đặt tên mọi thứ
- kiểm soát mọi thứ
Và trong sự kiểm soát ấy,
sự sống mất đi sự tươi mới.
Mình không còn thấy cái đang là.
Mình chỉ thấy ý kiến của mình về cái đang là.
3. Sự sống không người nghĩ không phải là không suy nghĩ
Không phải trống rỗng.
Không phải thiền định ép buộc.
Không phải dừng suy nghĩ bằng kỹ thuật.
Sự sống không người nghĩ nghĩa là:
suy nghĩ không còn là trung tâm của trải nghiệm.
Nó đến khi cần.
Nó đi khi xong.
Nó không chen vào mọi khoảnh khắc.
Giống như tiếng chim ngoài cửa:
nó vang lên, rồi tan đi.
Không ai giữ.
Không ai đuổi.
4. Khi suy nghĩ không còn là trung tâm, cái thấy trở nên trong suốt
Trong khoảnh khắc không có người nghĩ:
- có sự lắng nghe
- có sự hiện diện
- có sự rõ ràng
- có sự tự do
Không phải tự do khỏi suy nghĩ,
mà là tự do khỏi người nghĩ.
Suy nghĩ vẫn xuất hiện,
nhưng nó nhẹ như mây trôi trên trời.
5. Haiku – hơi thở của sự sống không người nghĩ
1.
Không người đang nghĩ
tâm trở nên rộng lớn
như trời đầu thu
2.
Một khoảnh khắc lặng
suy nghĩ tự tan đi
không cần cố dừng
3.
Không còn trung tâm
sự sống tự mở cửa
như gió vào nhà

Bình luận về bài viết này