Sáng nay, khi nhìn ánh sáng rơi trên mặt bàn, mình chợt nhận ra một điều rất lạ:
không có “mình” đang nhìn ánh sáng.
Chỉ có ánh sáng.
Chỉ có sự nhìn.
Không có người nhìn.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Người quan sát chính là vật được quan sát.”
Câu nói ấy không phải là triết lý.
Nó là một sự thật có thể được thấy ngay trong khoảnh khắc tâm hoàn toàn tĩnh lặng.
1. Sự chia hai là sản phẩm của suy nghĩ
Suy nghĩ luôn chia:
- tôi và thế giới
- người quan sát và vật được quan sát
- chủ thể và đối tượng
- bên trong và bên ngoài
Nhưng sự chia hai ấy không có thật.
Nó chỉ là cấu trúc của ký ức.
Khi suy nghĩ lặng xuống,
sự chia hai cũng lặng xuống.
2. Khi không có người quan sát, sự sống trở nên trọn vẹn
Trong khoảnh khắc không có “tôi”:
- không có phán xét
- không có so sánh
- không có mong muốn
- không có sợ hãi
Chỉ có cái đang là.
Không phải mình nhìn sự sống.
Mà sự sống đang tự nhìn chính nó.
Không còn hai.
Chỉ còn một chuyển động duy nhất.
3. Sự sống không hai không phải là trạng thái đặc biệt
Không phải là kinh nghiệm thần bí.
Không phải là giác ngộ.
Không phải là điều để đạt được.
Sự sống không hai là khoảnh khắc không có trung tâm.
Khi không có trung tâm:
- không có người muốn hiểu
- không có người muốn đạt
- không có người muốn kiểm soát
Chỉ có sự sống đang tự vận hành.
4. Khi người quan sát tan, sự sống trở nên trong suốt
Không còn lớp kính của:
- ký ức
- tổn thương
- niềm tin
- hình ảnh
- phán xét
Cái thấy trở nên trong suốt như nước.
Và trong sự trong suốt ấy,
sự sống không còn bị chia cắt.
Không còn “tôi” và “cuộc đời”.
Chỉ còn cuộc đời.
5. Haiku – hơi thở của sự sống không hai
1.
Không còn người thấy
lá rơi cũng sáng ngời
như chính tâm mình
2.
Một khoảnh khắc lặng
người và đời tan biến
chỉ còn một dòng
3.
Không hai, không một
chỉ là sự sống thôi
đang tự thở nhẹ

Bình luận về bài viết này