Tối nay, khi nhìn vào khoảng không giữa các vì sao, mình chợt thấy:
hư không không có biên giới.
Hư không không có trung tâm.
Hư không không giữ lại dấu vết của bất cứ điều gì.
Và mình nhớ đến tinh thần Hoa Nghiêm:
“Hư không vô tướng — dung nhiếp vạn pháp.”
Và Krishnamurti nói:
“Tâm phải rộng mở như hư không — không trung tâm, không biên giới.”
1. Tâm có biên giới là tâm bị giới hạn
Biên giới của tâm là:
- niềm tin
- ký ức
- phán xét
- hình ảnh về bản thân
- sợ hãi
- mong muốn
Những biên giới ấy làm tâm trở nên chật hẹp.
2. Tâm có trung tâm là tâm bị chia cắt
Trung tâm là:
- “tôi muốn”
- “tôi sợ”
- “tôi nghĩ”
- “tôi đúng”
Khi có trung tâm,
mọi thứ xoay quanh nó.
Và trong sự xoay quanh ấy, có xung đột.
3. Tâm như hư không là tâm không mang dấu vết
Hư không:
- chứa mọi thứ
- nhưng không giữ lại gì
- không bị ảnh hưởng
- không bị giới hạn
Tâm cũng vậy.
Khi không giữ lại dấu vết của:
- cảm xúc
- suy nghĩ
- ký ức
- trải nghiệm
tâm trở nên vô biên.

Bình luận về bài viết này