Những ngày gần đây, mạng xã hội tràn ngập hình ảnh về một hiện tượng địa chất kỳ lạ ở châu Phi:
một vết nứt khổng lồ đang âm thầm mở rộng từng năm.
Các nhà khoa học dự báo rằng vài triệu năm nữa, nơi ấy sẽ trở thành một đại dương mới, và lục địa Phi sẽ bị chia làm hai.
Đi cùng dự báo ấy là những lo âu về kinh tế, xã hội, khí hậu, và tương lai của hàng trăm triệu con người.
Chàng trai nhìn bức ảnh ấy rất lâu.
Không phải vì anh quan tâm đến địa chất.
Mà vì anh nhận ra một điều khó nói thành lời:
“Trong con cũng có một vết nứt như thế.”
Một vết nứt không ai nhìn thấy.
Không ai hỏi.
Không ai biết nó bắt đầu từ khi nào.
Chỉ biết rằng mỗi ngày, nó lại rộng thêm một chút.
Không phải vì một biến cố lớn.
Mà vì những điều nhỏ bé, lặp đi lặp lại:
– những cuộc trò chuyện nửa vời,
– những đêm dài không ngủ,
– những lần cố gắng rồi thất bại,
– những khoảnh khắc thấy mình lạc lõng giữa đám đông,
– và sự chai sạn của mạng xã hội, nơi nỗi đau đôi khi bị biến thành trò tiêu khiển.
Anh tắt điện thoại.
Và ngay khoảnh khắc ấy, anh biết mình phải rời khỏi thành phố.
Không phải để tìm bình yên.
Mà để nhìn lại vết nứt.
Anh quyết định trở về làng — nơi anh đã lớn lên, nơi có một người thầy già mà anh luôn kính trọng.
Người thầy ấy từng là một nhà khoa học xuất sắc ở thành phố, có cơ hội thăng tiến, có lời mời từ những viện nghiên cứu danh giá, có thể sống một đời đủ đầy và được trọng vọng.
Nhưng vào một thời điểm không ai hiểu, ông lặng lẽ rời bỏ tất cả.
Ông trở về làng, sống trong một căn nhà nhỏ, dạy trẻ con trong xóm, trồng vài luống rau, đọc sách, và sống một đời giản dị đến mức nhiều người cho là “phí hoài”.
Với chàng trai, ông không hề phí hoài.
Ông là người đầu tiên dạy anh biết lắng nghe.
Dạy anh nhìn vào chính mình mà không sợ hãi.
Dạy anh rằng trí tuệ không nằm trong bằng cấp, mà nằm trong cách ta sống từng ngày.
Họ vẫn giữ liên lạc qua thư.
Và trong những lá thư gần đây, thầy thường nhắc đến một cái tên:
Jiddu Krishnamurti.
Không phải như một triết gia để tôn thờ, mà như một người bạn đồng hành trong tư tưởng.
Thầy viết:
“Ta không theo Jiddu. Ta chỉ thấy ánh sáng trong cách ông ấy nhìn sự thật.”
Và chàng trai hiểu:
Nếu có ai có thể giúp anh soi lại vết nứt trong mình bằng một ánh sáng khác, thì đó chính là người thầy già ấy.
Xe rời thành phố khi trời vừa sẫm tối.
Những tòa nhà lùi dần phía sau.
Tiếng ồn quen thuộc của đô thị được thay bằng tiếng gió quệt qua cửa kính.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh thở được một hơi dài.
Không phải vì anh đã ổn.
Mà vì anh biết:
mọi hành trình chữa lành đều bắt đầu từ một nhân duyên rất nhỏ.
Và nhân duyên của anh — thật kỳ lạ — lại bắt đầu từ một vết nứt ở nơi cách anh nửa vòng trái đất, và từ một người thầy già đã chọn sống một đời lặng lẽ nhưng sáng như một ngọn nến.
Anh nhắm mắt lại.
Xe vẫn chạy.
Và anh đang trên đường trở về.

Bình luận về bài viết này