Con đường đất dẫn vào làng vẫn như ngày anh rời đi: hai hàng tre già nghiêng
bóng, mùi rơm khô thoảng trong gió, và tiếng gà gáy vọng từ xa. Chỉ có anh là
khác. Anh trở về không phải với dáng vẻ của một người thành công hay thất bại,
mà với dáng vẻ của một người đã đi quá xa khỏi chính mình.
Căn nhà của người thầy già nằm cuối con đường. Mái ngói cũ, vách gỗ bạc màu,
nhưng sân trước lúc nào cũng sạch sẽ. Người thầy đang ngồi dưới gốc xoài, tay
cầm chiếc chổi tre, quét lá thành từng đường thẳng. Ông vẫn giữ nếp sống giản dị
như ngày nào.
Khi anh bước vào sân, thầy ngẩng lên. Không ngạc nhiên. Không hỏi han. Không
trách móc. Chỉ nhìn anh bằng ánh mắt hiền và nói:
“Con về rồi.”
Ba chữ nhẹ như gió, nhưng đủ để mọi phòng thủ trong anh rơi xuống.
Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ trước hiên. Thầy tiếp tục quét lá, như thể sự có
mặt của anh chỉ là một phần tự nhiên của buổi chiều.
Một lúc sau, thầy hỏi:
“Con rời thành phố vì điều gì?”
Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình.
“Con… thấy mình đang nứt ra. Không phải một lần. Mà từng chút, từng chút một.
Giống như vết nứt ở châu Phi. Âm thầm, nhưng không thể dừng lại.”
Thầy đặt chổi xuống, ngồi cạnh anh.
“Con nghĩ vết nứt bắt đầu từ đâu?”
Anh lắc đầu.
“Con không biết.”Thầy mỉm cười:
“Không biết là tốt. Vì nếu con nghĩ mình biết, con sẽ tìm thủ phạm.
Và khi tìm thủ phạm, con sẽ dựng lên một cái ‘tôi’ để đổ lỗi.
Chính cái ‘tôi’ đó lại tạo thêm một vết nứt mới.”
Anh im lặng.
Thầy nói tiếp:
“Vết nứt không có nguyên nhân cố định.
Nó chỉ hiện khi đủ duyên.
Khi hết duyên, nó lặng.
Không có ai đứng sau điều khiển.”
Rồi thầy nói một câu rất Jiddu:
“Con thử nhìn xem: có thật sự có ‘người’ đang nứt không?
Hay chỉ có nứt đang xảy ra?”
Câu hỏi ấy không cần trả lời.
Nó chỉ cần được thấy.
Anh thở dài.
“Con thấy mình yếu. Con thấy mình không đủ. Con thấy mình… hỏng.”
Thầy lắc đầu:
“Con không hỏng.
Chỉ có một quá trình đang diễn ra.
Như đất nứt khi mùa khô đến.
Như nước dâng khi mưa về.
Không có ai để hỏng cả.”
Thầy nhìn anh, giọng chậm rãi:
“Con đến đây không phải để lấp vết nứt.
Con đến để nhìn nó.
Khi con nhìn mà không sợ, không chạy trốn, không đổ lỗi…
vết nứt sẽ tự nói cho con biết nó cần gì.”
Anh ngước lên.
“Con phải làm gì bây giờ?”
Thầy đứng dậy, nhặt chiếc chổi lên.“Hôm nay con chỉ cần làm một việc:
Ngồi yên.
Và để vết nứt của con được có mặt.”
Anh ngồi lại rất lâu sau khi thầy bước vào nhà.
Không cố hiểu.
Không cố sửa.
Chỉ để vết nứt hiện ra — lần đầu tiên, không bị che đậy.
Và trong sự im lặng của buổi chiều làng, anh nhận ra:
vết nứt không đáng sợ như anh tưởng.
Nó chỉ cần được nhìn.

Bình luận về bài viết này