Buổi sáng hôm sau, thầy đang pha trà khi anh bước ra sân.
Thầy nhìn anh một lúc rồi hỏi:
“Đêm qua con thấy gì?”
Anh đáp nhỏ:
“Con thấy… con phải thay đổi.
Phải tốt hơn.
Phải trở thành ai đó.
Nếu không, con sẽ bị bỏ lại.”
Thầy đặt chén trà xuống.
“Con nghĩ ai đang bị bỏ lại?”
Anh không trả lời được.
Thầy dẫn anh ra cánh đồng.
Sương phủ một lớp mỏng trên cỏ.
Gió thổi nhẹ.
Không có gì vội vã.
“Con nhìn đi,” thầy nói, “cỏ đang mọc. Sương đang tan. Gió đang thổi.
Không có gì đứng yên.
Nhưng cũng không có gì cố gắng thay đổi.”
Anh nhìn theo.
Đúng là mọi thứ đều đang chuyển động, nhưng không có gì tỏ ra vội vã.
Thầy hỏi:
“Con có thấy cỏ cố mọc nhanh hơn để kịp với cây bên cạnh không?”
Anh lắc đầu.
“Có thấy gió cố thổi mạnh hơn để chứng minh điều gì không?”
Anh lại lắc đầu.
“Vậy tại sao con nghĩ con phải chạy nhanh hơn chính mình?”
Anh đứng im.
Câu hỏi ấy như một nhát cắt — kiểu Jiddu.
Thầy nói:
“Trong cái thấy về chuyển động, có một điều quan trọng:
Không có ‘người đi’.
Không có ‘sự đi’.
Không có ‘nơi đến’.
Chỉ có chuyển động đang xảy ra.”
Thầy chỉ vào con đường đất:
“Khi con đi, con nghĩ ‘tôi đang đi’.
Nhưng thật ra, chỉ có bước đang xảy ra.
Không có ai đứng sau điều khiển.”
Anh thử bước vài bước.
Thầy nói:
“Con thử bỏ chữ ‘tôi’ đi.
Đừng nghĩ ‘tôi đang đi’.
Chỉ cần thấy: có bước đang xảy ra.”
Anh làm theo.
Và bước chân trở nên nhẹ đến lạ.
Thầy nói:
“Con không mệt vì con đi.
Con mệt vì con nghĩ có một cái ‘tôi’ phải đi đến một nơi nào đó.”
Rồi thầy quay về nhà, để lại một câu:
“Hôm nay, khi con làm gì, đừng nghĩ ‘tôi đang làm’.
Chỉ cần thấy: có việc đang xảy ra.”
Anh đứng giữa con đường đất, cảm thấy trong mình có một chuyển động rất nhỏ — nhưng thật.

Bình luận về bài viết này