Một dòng thở nhẹ – Nhật ký Thiền
Từng chữ là một bước chân Chánh niệm
recent posts
- TÓM TẮT HÀNH TRÌNH “ĐI TÌM CHIẾC BÈ ẤY”
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Không Sinh Không Diệt – Cái thấy vượt khỏi thời gian
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Sự Sống Không Hai – Khi người quan sát và sự sống là một
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu : Sự Sống Không Người Nghĩ – Khi suy nghĩ không còn là trung tâm
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Vô Ngã Trong Cái Thấy – Khi Trung Quán gặp Krishnamurti
about
Một dòng thở nhẹ – Nhật ký thiền
Từng chữ là bước chân chánh niệm
Chào bạn, người vừa dừng lại trong một khoảnh khắc đủ chậm để lắng nghe hơi thở mình.
Đây là nơi tôi lưu giữ những mảnh tĩnh lặng giữa đời thường — bằng thơ haiku, bằng hơi thở, bằng những bước chân thong dong trên con đường thiền tập. Không cần dài, không cần ồn, mỗi bài viết ở đây chỉ là một dòng gió thoảng, một giọt mưa chạm lá, một bóng trăng khuyết in trên mặt đất – đủ để lòng dịu lại.
Tôi không phải thi sĩ, cũng chẳng là một hành giả thuần thục — tôi chỉ đang tập tễnh làm bạn với im lặng, với từng hơi thở, từng chữ. Có bài thơ chưa tròn, có ngày thiền chưa sâu — nhưng tất cả đều là thật, là phần tôi cần đi qua.
Bạn sẽ bắt gặp ở đây:
- Những bài haiku thiền — ngắn gọn mà sâu, nhẹ nhưng thấm.
- Những cảm nhận về hơi thở, tâm, thân, được viết lại như một nhật ký tự soi sáng mỗi ngày.
- Những hình ảnh tối giản, thủy mặc — như một khoảng trống cần thiết để bài thơ “thở”.
Tôi không viết để lý giải, cũng không để dạy ai điều gì. Tôi chỉ muốn chạm vào sự có mặt, bằng chữ — như thể thở bằng bút.
Cảm ơn bạn đã ghé. Nếu có thể, hãy ngồi lại một chút, đọc chậm một bài thơ — biết đâu bạn sẽ nghe được tiếng mình đang khẽ khàng gọi bạn từ bên trong.
Chuyên mục: giận và người thân
Vì sao người thân lại dễ giận nhau?
• Tình thương đi kèm kỳ vọng: Ta mong người thân hiểu mình, hành xử theo cách mình mong muốn. Khi không được như ý, cảm giác thất vọng dễ chuyển thành giận.
• Tích lũy cảm xúc chưa được giải tỏa: Những lần không hài lòng, bị tổn thương nhỏ không được nói ra sẽ tích tụ thành cơn giận lớn.
• Mệt mỏi và áp lực: Khi cơ thể và tâm trí đã căng thẳng, chỉ một lời nói không đúng lúc cũng có thể là “giọt nước tràn ly”.
• Thiếu kỹ năng truyền thông: Không phải ai cũng biết cách nói ra cảm xúc một cách không gây tổn thương.
-

Thở vào, tôi thấy người thân quenThở ra, tôi thấy mình vẫn cần lắng nghe Thân mật là khi ta không cần giữ khoảng cách. Khiêm cung là khi ta không chiếm lấy không gian của người kia. Hai điều tưởng như đối lập — nhưng thật ra, có thể cùng tồn tại nếu ta…
-

Thở vào, tôi thấy những áp lực đang đè lên người thân.Thở ra, tôi hiểu rằng không phải mọi giận dữ đều đến từ trong nhà. Có những ngày, người thân trở về nhà với gương mặt căng thẳng, lời nói sắc lạnh, sự im lặng kéo dài. Ta tưởng họ giận ta. Ta phản…
-

Thở vào, tôi thấy những áp lực đang đè lên người thân.Thở ra, tôi hiểu rằng không phải mọi giận dữ đều đến từ trong nhà. Có những ngày, người thân trở về nhà với gương mặt căng thẳng, lời nói sắc lạnh, sự im lặng kéo dài. Ta tưởng họ giận ta. Ta phản…
-

Thở vào, tôi thấy khoảng cách giữa tôi và người thân.Thở ra, tôi mời trái tim mình trở về. Có những tổn thương khiến ta xa cách người thân — không phải vì ta không còn thương, mà vì ta không biết làm sao để quay lại. Cơn giận đã qua, nhưng vết nứt vẫn…
-

Giận và Sự Trưởng Thành Trong Tình Thân Thở vào, tôi nhận diện nỗi giận còn nằm trong tim.Thở ra, tôi hỏi lòng: đã đến lúc buông chưa? Có những cơn giận ta mang theo suốt nhiều năm. Không phải vì ta không muốn tha thứ, mà vì vết thương vẫn còn đó — chưa…
-

Thở vào, tôi nhận ra người kia đang giận.Thở ra, tôi không để cơn giận ấy trở thành của tôi.Có những lúc, người thân giận dữ — không phải vì ta, mà vì chính họ đang khổ. Nhưng lời nói nặng nề, ánh mắt lạnh lùng, sự im lặng kéo dài… tất cả như những…
-

Thở vào, tôi nhận diện cơn giận đang trỗi dậy.Thở ra, tôi chọn bước đi trong bình an.Cơn giận không phải là điều ta có thể “dẹp bỏ” bằng lý trí. Nó là năng lượng mạnh mẽ, cần được chuyển hóa bằng sự thực tập đều đặn, kiên nhẫn và đầy yêu thương. Trong đời…
-

Thở vào, tôi thấy cơn giận như một đám mây đen.Thở ra, tôi mời mặt trời trong tôi hé sáng. Cơn giận không phải là kẻ thù. Nó là một phần của con người — một phần đang đau, đang cần được thấu hiểu. Nhưng nếu ta không biết cách chăm sóc nó, nó sẽ…
-

Thở vào, tôi nhận ra cơn giận không tự nhiên sinh ra.Thở ra, tôi thấy những điều kiện đang nuôi dưỡng nó.Trong gia đình, nơi ta nghĩ rằng mình được yêu thương vô điều kiện, cơn giận lại thường xuất hiện một cách bất ngờ và đau đớn nhất. Nó không phải là sự bốc…
-

Thở vào, tôi nhận diện cơn giận trong tôi.Thở ra, tôi mỉm cười với chính mình. Có những ngày, trong căn nhà thân thuộc, ta bỗng thấy mình xa lạ. Một câu nói vô tình, một ánh nhìn lạnh lẽo, một sự im lặng kéo dài — và cơn giận trỗi dậy như ngọn lửa…