Một dòng thở nhẹ – Nhật ký Thiền
Từng chữ là một bước chân Chánh niệm
recent posts
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Sự Sống Không Hai – Khi người quan sát và sự sống là một
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu : Sự Sống Không Người Nghĩ – Khi suy nghĩ không còn là trung tâm
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Vô Ngã Trong Cái Thấy – Khi Trung Quán gặp Krishnamurti
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Không Người Hành Động – Không Người Chịu Quả
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Sự Sống Không Mục Đích – Khi hành động không còn người hành động
about
Một dòng thở nhẹ – Nhật ký thiền
Từng chữ là bước chân chánh niệm
Chào bạn, người vừa dừng lại trong một khoảnh khắc đủ chậm để lắng nghe hơi thở mình.
Đây là nơi tôi lưu giữ những mảnh tĩnh lặng giữa đời thường — bằng thơ haiku, bằng hơi thở, bằng những bước chân thong dong trên con đường thiền tập. Không cần dài, không cần ồn, mỗi bài viết ở đây chỉ là một dòng gió thoảng, một giọt mưa chạm lá, một bóng trăng khuyết in trên mặt đất – đủ để lòng dịu lại.
Tôi không phải thi sĩ, cũng chẳng là một hành giả thuần thục — tôi chỉ đang tập tễnh làm bạn với im lặng, với từng hơi thở, từng chữ. Có bài thơ chưa tròn, có ngày thiền chưa sâu — nhưng tất cả đều là thật, là phần tôi cần đi qua.
Bạn sẽ bắt gặp ở đây:
- Những bài haiku thiền — ngắn gọn mà sâu, nhẹ nhưng thấm.
- Những cảm nhận về hơi thở, tâm, thân, được viết lại như một nhật ký tự soi sáng mỗi ngày.
- Những hình ảnh tối giản, thủy mặc — như một khoảng trống cần thiết để bài thơ “thở”.
Tôi không viết để lý giải, cũng không để dạy ai điều gì. Tôi chỉ muốn chạm vào sự có mặt, bằng chữ — như thể thở bằng bút.
Cảm ơn bạn đã ghé. Nếu có thể, hãy ngồi lại một chút, đọc chậm một bài thơ — biết đâu bạn sẽ nghe được tiếng mình đang khẽ khàng gọi bạn từ bên trong.
Chuyên mục: thở nhẹ
-

Có những lúc, giữa những tin tức dồn dập, giữa những bất an về công việc, kinh tế, tương lai… tôi chợt thấy mình như bị cuốn vào một dòng chảy không có bờ. Thế giới ngoài kia đầy tiếng ồn, và thế giới bên trong cũng không kém phần hỗn loạn. Nhưng rồi, trong…
-

Có những lúc ta nhìn vào thế giới và thấy mọi thứ như đang chuyển động quá nhanh. Một con số tăng lên hay giảm xuống ở đâu đó — giá dầu, giá vàng, chỉ số chứng khoán — mà cả xã hội như chao đảo. Người ta nói về nó trong quán cà phê,…
-

Những ngày này, thế giới như đang chìm trong một làn sương dày của lo lắng và bất an. Nhưng nếu nhìn sâu, ta sẽ thấy những tâm hành ấy không phải mới xuất hiện. Chúng đã được nhiều bậc thầy tâm linh chỉ ra từ rất lâu: sợ hãi là một tâm hành phổ…
-

Những ngày mới bước vào con đường tu tập, tôi thường cảm thấy mình như người đứng trước một khu rừng rộng lớn. Mọi thứ đều mới mẻ, đẹp đẽ nhưng cũng khiến tôi bối rối. Tôi nghĩ tu tập là phải cố gắng thật nhiều, phải thay đổi thật nhanh, phải trở thành một…
-

Có những lúc, giữa nhịp sống bận rộn, ta chợt nghe một câu nói nào đó vang lên như một làn gió nhẹ. Không ồn ào, không cố gắng thuyết phục, nhưng lại khiến ta dừng lại, lắng xuống và nhận ra một điều gì đó rất quen mà lâu nay ta đã bỏ quên.…
-

“Một trái tim biết ơn luôn ghi nhớ chặng đường đã qua. Nó không quên nỗi đau, nhưng nó chọn cách trân trọng hành trình và yêu thương con người mình đã trở thành sau những khó khăn.” Khi quá khứ khẽ gõ cửa và thì thầm bên ta: Có những buổi sáng, khi ngồi…
-

Có những đoạn đời, khi ngoái lại, tôi từng chỉ thấy toàn những vết xước: những điều làm mình đau, những sai lầm khiến mình hối tiếc, những mất mát tưởng như không bao giờ có thể chấp nhận. Chúng đứng đó như những mảnh ký ức gai góc, chỉ cần chạm nhẹ là nhói.…
-

Một câu của Phật về duyên sinh rất khẽ nhưng mang trong nó sức mạnh của sấm sét, mà tôi vẫn thưởng hay suy ngẫm: “Ai thấy duyên sinh là thấy Như Lai.” Câu nói ấy không vang lên như một triết lý cao siêu, mà như một lời nhắc rất nhẹ, rất thật: muốn…
-

Có những câu chữ không phải được nghĩ ra bằng quá trình suy ngẫm, mà như được trồi lên từ một vùng lặng trong tâm. Những ngày Tết trôi qua, giữa những cuộc gặp gỡ, giữa những khoảnh khắc rảnh rang, câu đối này đến với tôi như một hơi thở ra đủ dài. Nó…
-

Có nhiều khi, chỉ một điều rất nhỏ cũng đủ làm mình chùng xuống: một câu nói không như ý, một việc tưởng chắc chắn lại bất ngờ lệch hướng, hay chỉ là cảm giác mơ hồ rằng mình đang không ổn. Những khoảnh khắc ấy khiến mình co lại, như thể muốn thu mình…