Một dòng thở nhẹ – Nhật ký Thiền
Từng chữ là một bước chân Chánh niệm
recent posts
- Hạt giống và ký ức: quá khứ vận hành trong hiện tại
- CM1811 – Seeds and Memory: The Past Operating in the Present
- Happy Mother’ day: Người Mẹ và “Ba Ngôi” – phiên bản đời thường nhưng thiêng liêng theo cách rất… Việt Nam.
- HAPPY MOTHER’ DAY- Mother and Her “Holy Trinity” – a light‑hearted but heartfelt look at motherhood
- ĐI TÌM CHIẾC BÈ ẤY, CHUYỆN 6 — BÁT NƯỚC VÀ BÓNG TRĂNG
about
Một dòng thở nhẹ – Nhật ký thiền
Từng chữ là bước chân chánh niệm
Chào bạn, người vừa dừng lại trong một khoảnh khắc đủ chậm để lắng nghe hơi thở mình.
Đây là nơi tôi lưu giữ những mảnh tĩnh lặng giữa đời thường — bằng thơ haiku, bằng hơi thở, bằng những bước chân thong dong trên con đường thiền tập. Không cần dài, không cần ồn, mỗi bài viết ở đây chỉ là một dòng gió thoảng, một giọt mưa chạm lá, một bóng trăng khuyết in trên mặt đất – đủ để lòng dịu lại.
Tôi không phải thi sĩ, cũng chẳng là một hành giả thuần thục — tôi chỉ đang tập tễnh làm bạn với im lặng, với từng hơi thở, từng chữ. Có bài thơ chưa tròn, có ngày thiền chưa sâu — nhưng tất cả đều là thật, là phần tôi cần đi qua.
Bạn sẽ bắt gặp ở đây:
- Những bài haiku thiền — ngắn gọn mà sâu, nhẹ nhưng thấm.
- Những cảm nhận về hơi thở, tâm, thân, được viết lại như một nhật ký tự soi sáng mỗi ngày.
- Những hình ảnh tối giản, thủy mặc — như một khoảng trống cần thiết để bài thơ “thở”.
Tôi không viết để lý giải, cũng không để dạy ai điều gì. Tôi chỉ muốn chạm vào sự có mặt, bằng chữ — như thể thở bằng bút.
Cảm ơn bạn đã ghé. Nếu có thể, hãy ngồi lại một chút, đọc chậm một bài thơ — biết đâu bạn sẽ nghe được tiếng mình đang khẽ khàng gọi bạn từ bên trong.
Chuyên mục: thở nhẹ
-
Những ngày lễ phục sinh đến gần, tôi – một người ngoại đạo – lại thấy mình dừng lại trước hình ảnh Juda Iscariot. Không phải để phán xét, mà để lắng nghe câu chuyện của một con người mà lịch sử đã gán cho ông một cái tên quá nặng: “kẻ phản bội”. Khi…
-

Có những lúc, giữa những tin tức dồn dập, giữa những bất an về công việc, kinh tế, tương lai… tôi chợt thấy mình như bị cuốn vào một dòng chảy không có bờ. Thế giới ngoài kia đầy tiếng ồn, và thế giới bên trong cũng không kém phần hỗn loạn. Nhưng rồi, trong…
-

Có những lúc ta nhìn vào thế giới và thấy mọi thứ như đang chuyển động quá nhanh. Một con số tăng lên hay giảm xuống ở đâu đó — giá dầu, giá vàng, chỉ số chứng khoán — mà cả xã hội như chao đảo. Người ta nói về nó trong quán cà phê,…
-
Những ngày này, thế giới như đang chìm trong một làn sương dày của lo lắng và bất an. Nhưng nếu nhìn sâu, ta sẽ thấy những tâm hành ấy không phải mới xuất hiện. Chúng đã được nhiều bậc thầy tâm linh chỉ ra từ rất lâu: sợ hãi là một tâm hành phổ…
-

Những ngày mới bước vào con đường tu tập, tôi thường cảm thấy mình như người đứng trước một khu rừng rộng lớn. Mọi thứ đều mới mẻ, đẹp đẽ nhưng cũng khiến tôi bối rối. Tôi nghĩ tu tập là phải cố gắng thật nhiều, phải thay đổi thật nhanh, phải trở thành một…
-

Có những lúc, giữa nhịp sống bận rộn, ta chợt nghe một câu nói nào đó vang lên như một làn gió nhẹ. Không ồn ào, không cố gắng thuyết phục, nhưng lại khiến ta dừng lại, lắng xuống và nhận ra một điều gì đó rất quen mà lâu nay ta đã bỏ quên.…
-

“Một trái tim biết ơn luôn ghi nhớ chặng đường đã qua. Nó không quên nỗi đau, nhưng nó chọn cách trân trọng hành trình và yêu thương con người mình đã trở thành sau những khó khăn.” Khi quá khứ khẽ gõ cửa và thì thầm bên ta: Có những buổi sáng, khi ngồi…
-

Có những đoạn đời, khi ngoái lại, tôi từng chỉ thấy toàn những vết xước: những điều làm mình đau, những sai lầm khiến mình hối tiếc, những mất mát tưởng như không bao giờ có thể chấp nhận. Chúng đứng đó như những mảnh ký ức gai góc, chỉ cần chạm nhẹ là nhói.…
-

Một câu của Phật về duyên sinh rất khẽ nhưng mang trong nó sức mạnh của sấm sét, mà tôi vẫn thưởng hay suy ngẫm: “Ai thấy duyên sinh là thấy Như Lai.” Câu nói ấy không vang lên như một triết lý cao siêu, mà như một lời nhắc rất nhẹ, rất thật: muốn…
-

Có những câu chữ không phải được nghĩ ra bằng quá trình suy ngẫm, mà như được trồi lên từ một vùng lặng trong tâm. Những ngày Tết trôi qua, giữa những cuộc gặp gỡ, giữa những khoảnh khắc rảnh rang, câu đối này đến với tôi như một hơi thở ra đủ dài. Nó…