Một dòng thở nhẹ – Nhật ký Thiền
Từng chữ là một bước chân Chánh niệm
recent posts
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Sự Sống Không Hai – Khi người quan sát và sự sống là một
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu : Sự Sống Không Người Nghĩ – Khi suy nghĩ không còn là trung tâm
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Vô Ngã Trong Cái Thấy – Khi Trung Quán gặp Krishnamurti
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Không Người Hành Động – Không Người Chịu Quả
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Sự Sống Không Mục Đích – Khi hành động không còn người hành động
about
Một dòng thở nhẹ – Nhật ký thiền
Từng chữ là bước chân chánh niệm
Chào bạn, người vừa dừng lại trong một khoảnh khắc đủ chậm để lắng nghe hơi thở mình.
Đây là nơi tôi lưu giữ những mảnh tĩnh lặng giữa đời thường — bằng thơ haiku, bằng hơi thở, bằng những bước chân thong dong trên con đường thiền tập. Không cần dài, không cần ồn, mỗi bài viết ở đây chỉ là một dòng gió thoảng, một giọt mưa chạm lá, một bóng trăng khuyết in trên mặt đất – đủ để lòng dịu lại.
Tôi không phải thi sĩ, cũng chẳng là một hành giả thuần thục — tôi chỉ đang tập tễnh làm bạn với im lặng, với từng hơi thở, từng chữ. Có bài thơ chưa tròn, có ngày thiền chưa sâu — nhưng tất cả đều là thật, là phần tôi cần đi qua.
Bạn sẽ bắt gặp ở đây:
- Những bài haiku thiền — ngắn gọn mà sâu, nhẹ nhưng thấm.
- Những cảm nhận về hơi thở, tâm, thân, được viết lại như một nhật ký tự soi sáng mỗi ngày.
- Những hình ảnh tối giản, thủy mặc — như một khoảng trống cần thiết để bài thơ “thở”.
Tôi không viết để lý giải, cũng không để dạy ai điều gì. Tôi chỉ muốn chạm vào sự có mặt, bằng chữ — như thể thở bằng bút.
Cảm ơn bạn đã ghé. Nếu có thể, hãy ngồi lại một chút, đọc chậm một bài thơ — biết đâu bạn sẽ nghe được tiếng mình đang khẽ khàng gọi bạn từ bên trong.
Chuyên mục: thở nhẹ
-

Có những lúc tôi nhận ra rằng điều nâng đỡ mình không phải là những câu trả lời, mà là niềm tin lặng lẽ rằng mọi câu hỏi đều có mục đích, ngay cả khi chúng chưa được giải đáp. Sự sáng suốt không phải lúc nào cũng đến đúng lúc ta mong đợi; đôi…
-

Có những lúc trong đời, ta tưởng như mình đã chạm đến giới hạn chịu đựng. Những mất mát, tổn thương, những điều không như ý… tất cả như những vết cắt khiến ta co lại, phòng thủ, và đôi khi đánh mất niềm tin vào chính mình. Nhưng rồi, bằng một cách rất lặng…
-

Có một thời, mỗi khi đi ngang những pho tượng Quán Thế Âm cao lớn trước cổng chùa, tôi thường khởi tâm thắc mắc: “Sao phải dựng tượng to như vậy? Sao phải tốn kém đến thế? Có phải là phô trương hình thức không?” Những câu hỏi ấy theo tôi khá lâu, nhất là…
-

Một lời tự sự rất nhỏ trên con đường tập sống chánh niệm Buổi sáng ngày Xuân, tôi đọc lại kinh Nhất Dạ Hiền Giả và tự hỏi: “Làm sao để không truy tìm quá khứ khi chính hiện tại này được tạo nên từ quá khứ?” Và tôi thấy: lời dạy ấy không phải…
-

Ngày Tết đã qua nhưng hương Xuân vẫn còn, và âm hưởng của Lễ Tro đang vang vọng: “Hãy nhớ mình là bụi tro, và sẽ trở về bụi tro.” Tôi bỗng thấy một sự chạm rất sâu – vừa khiêm nhường, vừa thức tỉnh. Khoảnh khắc ấy làm tôi nhớ đến câu hát quen…
-

Trong truyền thống xuất gia, câu “duy tuệ thị nghiệp” được xem như kim chỉ nam: lấy trí tuệ làm sự nghiệp. Nhiều thầy lớn cũng thường nhấn mạnh rằng trí tuệ quan trọng hơn tình thương, vì có tình thương chưa chắc có trí tuệ, nhưng có trí tuệ thì chắc chắn có từ…
-

nhớ nhà thơ Nguyễn Bính Những năm gần đây, các lễ hội mừng xuân ở nhiều nơi đều cố gắng phục dựng lại những hình ảnh văn hóa xưa: câu đối đỏ, bánh chưng xanh, trò chơi dân gian, nghi lễ truyền thống. Điều đáng mừng là dù xã hội ngày càng hiện đại, chính…
-

Hãy nhận ra ta vẫn còn nợ, trước khi buông bỏ Có những buổi sáng tháng Hai, gió thổi qua thật khẽ, mang theo mùi hoa hồng còn sót lại sau ngày lễ tình nhân. Phố xá vẫn còn vương chút ngọt ngào của những lời tỏ bày, của những món quà được trao đi…
-

Tháng Chạp luôn mang theo một nhịp thở rất riêng.Hôm qua có mưa, sáng nay, khu vực mộ phần cha mẹ phủ một lớp sương mỏng.Cỏ khô, đất lạnh, tiếng chổi quét nhẹ,… — tất cả hòa vào nhau thành một thứ tĩnh lặng và có chút gì đó thiêng liêng gợi lên trong lòng.…
-

“Lắng nghe là mở một cánh cửa để người khác bước vào, và cũng là mở một cánh cửa để chính ta bước ra khỏi mình.” Lắng nghe, nếu nhìn bằng con mắt thiền, không phải là một kỹ năng. Nó là một trạng thái của tâm. Một sự mở ra. Một sự buông xuống.…