(Từ cảm xúc mong cầu kết quả – chiêm nghiệm từ Phẩm Quán Nhân Duyên)

Sáng nay, mình thấy hơi sốt ruột.
Một việc mình đã làm mấy hôm nay – vẫn chưa thấy kết quả.
Một người mình đã gieo thiện cảm – vẫn chưa hồi đáp.
Một nỗ lực mình đã bỏ ra – vẫn chưa thấy “được gì”.
Haiku 1
Gieo hạt mấy hôm
đất vẫn im lặng quá
lòng bắt đầu lo

________________________________________
Kết quả không đến một mình
Mình thở.
Và tự hỏi:
“Mình đang chờ điều gì?”
Một kết quả rõ ràng? Một sự công nhận? Một hồi đáp?
Nhưng rồi mình nhớ:
Không có gì đến một mình.
Không có quả nào không từ duyên.
Và không có duyên nào chịu nghe tiếng giục.
Haiku 2
Quả không tự đến
cũng không đến đúng lúc
chỉ đến khi đủ

________________________________________
Quán nhân duyên – để buông mong cầu
Trong Trung Quán Luận, Long Thọ viết:
“Không có pháp nào
tự sinh, tha sinh cả –
tất cả do duyên.”
Vậy nên, kết quả không phải là phần thưởng,
mà là hoa trái của duyên lành đủ đầy.
Việc của mình là gieo – chăm – buông,
không phải là đếm từng ngày chờ hoa nở.
Haiku 3
Mình chỉ là gió
thổi qua vườn duyên nhỏ
không ép hoa nở

________________________________________
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình mong cầu kết quả, dừng lại và thở
• Hỏi: “Mình đang chờ điều gì? Nó có đến từ một mình không?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Không có gì đến một mình. Mình chỉ cần tiếp tục gieo.”
________________________________________
Tanka kết thúc:
Không có kết quả
nào đến vì mong muốn
chỉ khi duyên đủ
hoa mới tự nở ra
không cần mình giục nở