(Từ cảm xúc muốn trốn chạy – chiêm nghiệm từ Phẩm Quán về Đi lại)
Sáng nay, mình muốn đi đâu đó.
Không phải để khám phá, mà để… trốn.
Trốn khỏi một cảm giác nặng nề.
Trốn khỏi một người khiến mình mệt.
Trốn khỏi chính mình – đang rối.
Haiku 1
Muốn đi thật xa
mang theo cả nỗi buồn
vẫn thấy nặng lòng
________________________________________
Không có nơi nào ngoài tâm
Mình dừng lại.
Và tự hỏi:
“Nếu mình đi, thì ai sẽ ở lại?”
Mình mang theo thân này, tâm này –
thì đi đâu cho khỏi chính mình?
Long Thọ nói:
“Không có đến – không có đi –
chỉ là giả danh trên dòng duyên khởi.”
Vậy thì, đi đâu cũng chỉ là
một bước trong tâm thức đang vận hành.
Haiku 2
Chân bước thật xa
nhưng tâm vẫn ở lại
với điều chưa yên
________________________________________
Quán đi lại – để thấy không có ai đi
Trong Trung Quán Luận, Long Thọ viết:
“Không có người đi,
không có con đường đi,
không có sự đi.”
Chỉ có sự vận hành của các duyên.
Không có ai rời đi – cũng không có ai đến.
Chỉ có tâm – đang tìm cách hiểu mình.
Haiku 3
Không ai đi cả
chỉ có gió trong lòng
đang tìm lối ra
________________________________________
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình muốn “đi đâu đó”, hãy dừng lại và thở
• Hỏi: “Mình đang trốn điều gì? Có thật là mình sẽ thoát không?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Không có ai đi đâu cả. Mình chỉ cần quay về với chính mình.”
________________________________________
Tanka kết thúc:
Đi đâu cho khỏi
nỗi buồn trong chính mình
chỉ khi dừng lại
mới thấy không có ai
đi – đến – hay rời xa

Bình luận về bài viết này