(Từ cảm xúc bị trói buộc bởi giác quan – chiêm nghiệm từ Phẩm Quán Căn)
Sáng nay, mình thấy một hình ảnh đẹp.
Một người, một cảnh, một khoảnh khắc.
Và lòng mình khởi lên một niềm thích – rồi muốn giữ.
Rồi mình nghe một lời khó nghe – và lòng khởi lên khó chịu.
Chỉ trong vài phút, mắt – tai – thân – ý đã kéo mình đi như những con ngựa không cương.
Haiku 1
Một lời vừa chạm
mà lòng đã nghiêng lệch
như lá gặp gió
________________________________________
Khi giác quan trở thành bản ngã
Mình thở.
Và tự hỏi:
“Ai đang thấy? Ai đang nghe?”
Nếu mình là người thấy, thì sao mình không thấy mọi lúc?
Nếu mình là người nghe, thì sao mình có thể chọn lọc?
Có lẽ… mình không phải là căn, mà chỉ là người đang bị đồng hóa với căn.
Haiku 2
Mình tưởng là mắt
nên cứ chạy theo hình
quên mình là thấy
________________________________________
Quán căn – không có căn thật, nên không cần bị kéo đi
Trong Trung Quán Luận, Long Thọ viết:
“Căn không tự có,
nếu không có pháp thật –
tất cả do duyên.”
Vậy nên, mắt – tai – mũi – lưỡi – thân – ý
không phải là “mình”,
không phải là “người đang biết”,
chỉ là những cánh cửa – mở ra khi có duyên.
Và nếu mình không bám vào đó, mình có thể thấy – mà không bị dính.
Haiku 3
Mắt vẫn đang thấy
nhưng lòng không còn giữ
hình bóng vừa qua
________________________________________
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình bị cuốn theo giác quan, dừng lại và thở
• Hỏi: “Ai đang thấy? Ai đang nghe? Có ai thật sự bị kéo không?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Không có căn thật có. Mình không cần chạy theo – chỉ cần có mặt.”
________________________________________
Tanka kết thúc:
Một hình ảnh đẹp
một âm thanh dễ chịu
nhưng mình không là
người thấy hay người nghe
chỉ là người đang thở

Bình luận về bài viết này