Người:
Chim ơi, bạn bị bắt để được thả.
Còn ta — ai bắt ta? Và ai sẽ thả ta?
Chim:
Tôi từng nghĩ lồng là bầu trời thu nhỏ.
Giờ bay lên rồi, lại hoang mang với khoảng không rộng lớn.
Người có chắc là mình chưa từng quen với chiếc lồng mang tên “thói quen”?
Người:
Có lúc tôi không biết mình đang bị giữ hay đang tự giữ lấy.
Tôi cười khi được tự do đi lại, nhưng lòng thì nặng nề.
Phải chăng chính tôi là người nhốt mình?
Chim:
Cánh tôi vỗ lên vì người mở cửa.
Nhưng đường bay là do tôi chọn.
Người cũng có đủ — đã thử mở ra và tự vỗ cánh chưa?
Người:
Tôi còn đang sợ trời quá rộng.
Sợ bay rồi chẳng biết đâu là chốn về.
Còn bạn, bạn có quê hương chờ không?
Chim:
Tôi không cần nơi chờ, chỉ cần gió biết lối.
Người cũng không cần ai thả… nếu đã dám tự mở.

Bình luận về bài viết này