Tối nay, chợt nhận ra một điều rất lạ:
Có những khoảnh khắc suy nghĩ dừng lại,
nhưng không phải vì mình cố dừng nó.
Nó dừng vì không còn ai đang suy nghĩ.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Khi có người suy nghĩ, không có sáng tỏ.
Khi không có người suy nghĩ, có sáng tỏ.”
1. Người suy nghĩ chính là suy nghĩ
Mình luôn nghĩ có “tôi” đang suy nghĩ.
Nhưng Krishnamurti nói:
“Người suy nghĩ chính là suy nghĩ.”
Không có người suy nghĩ độc lập.
Chỉ có:
- ký ức
- phản ứng
- hình ảnh
- sợ hãi
- mong muốn
đang vận hành.
2. Khi không có người suy nghĩ, suy nghĩ trở nên nhẹ nhàng
Suy nghĩ vẫn xuất hiện.
Nhưng nó không còn nặng nề.
Không còn chi phối.
Không còn tạo xung đột.
Nó giống như mây trôi trên trời.
Không ai điều khiển.
Không ai sở hữu.
3. Không người suy nghĩ là không gian của sáng tỏ
Khi cái tôi lặng xuống:
- có sự sáng tỏ
- có sự tĩnh lặng
- có sự tự do
- có sự thấu hiểu
Không phải thấu hiểu bằng trí tuệ,
mà bằng cái thấy trực tiếp.
4. Haiku – hơi thở của không người suy nghĩ
1.
Không còn người nghĩ
chỉ còn gió trong veo
thổi qua tâm mình
2.
Một khoảnh khắc lặng
suy nghĩ tự tan đi
như mây cuối chiều
3.
Không ai điều khiển
tâm trở nên rộng lớn
như trời không mây

Bình luận về bài viết này