Có một buổi tối lặng yên, và tôi chợt nhận ra:
âm thanh đang vang lên,
ánh sáng đang hiện ra,
hơi thở đang chuyển động —
nhưng không có “mình” đang trải nghiệm.
Chỉ có trải nghiệm.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Khi có người trải nghiệm, trải nghiệm bị bóp méo.”
Và tinh thần Hoa Nghiêm:
“Pháp giới như thị — không người thấy, không người biết.”
1. Người trải nghiệm là ký ức đang chen vào
Khi trải nghiệm diễn ra, tâm lập tức chen vào:
- “tôi thích”
- “tôi không thích”
- “tôi muốn thêm”
- “tôi muốn bớt”
- “tôi hiểu rồi”
- “tôi chưa hiểu”
Những điều ấy không phải trải nghiệm.
Chúng là diễn giải.
2. Khi không có người trải nghiệm, trải nghiệm trở nên trong suốt
Không còn:
- người quan sát
- người phân tích
- người đánh giá
- người sở hữu
Chỉ còn trải nghiệm thuần khiết.
Không bị bóp méo bởi ký ức.
Không bị nhuộm màu bởi mong muốn.
3. Trải nghiệm tự hiển lộ khi tâm không can thiệp
Không phải do nỗ lực.
Không phải do kỹ thuật.
Không phải do tu tập.
Trải nghiệm tự hiển lộ khi:
- tâm không tìm hiểu
- tâm không diễn giải
- tâm không đặt tên
- tâm không muốn điều gì từ trải nghiệm
Khi đó, trải nghiệm trở nên trong suốt như nước.
4. Haiku – hơi thở của trải nghiệm không người trải nghiệm
1.
Không người trải nghiệm
âm thanh tự vang lên
như gió đầu ngày
2.
Một khoảnh khắc lặng
trải nghiệm tự mở cửa
không cần ai xem
3.
Không còn người biết
chỉ còn điều đang biết
như nước trong veo

Bình luận về bài viết này