Sáng nay, khi đọc lại vài dòng ghi chú cũ, mình chợt nhận ra:
tri thức khi được giải bày, dù cao siêu đến đâu vẫn còn trong đó lớp màn “ vô minh” của cái tôi chen vào, làm mờ đi sự thật- không còn là cái đang là nữa rồi
Tri thức nói: “Tôi biết rồi.”
Tri thức nói: “Tôi hiểu rồi.”
Tri thức nói: “Điều này giống điều kia.”
Nhưng Krishnamurti nói:
“Khi người biết hiện diện, sự thật bị che khuất.”
Và Hoa Nghiêm nói:
“Như thị bất khả tư nghị — không thể nắm bắt bằng biết.”
1. Người biết là ký ức đang vận hành
Người biết không phải là mình.
Người biết là:
- kinh nghiệm cũ
- hiểu biết cũ
- khái niệm cũ
- kết luận cũ
- hình ảnh cũ
Khi người biết chen vào,
mình không còn thấy sự thật —
mình chỉ thấy điều mình đã biết.
2. Tri thức có vị trí của nó, nhưng không phải là sự thật
Tri thức hữu ích:
- để làm việc
- để giao tiếp
- để tổ chức
- để ghi nhớ
Nhưng tri thức không thể:
- yêu
- thấy
- lắng nghe
- sống
- chạm vào thực tại
Tri thức là bản đồ.
Sự thật là lãnh thổ.
3. Khi không có người biết, sự thật tự hiển lộ
Không phải do nỗ lực.
Không phải do học hỏi.
Không phải do tích lũy.
Sự thật tự hiển lộ khi:
- tâm không mang theo tri thức
- tâm không tìm hiểu
- tâm không diễn giải
- tâm không so sánh
- tâm không kết luận
Khi người biết lặng xuống,
cái thấy trở nên trong suốt.
4. Haiku – hơi thở của không người biết
1.
Không người biết nữa
sự thật tự mở cửa
như gió đầu ngày
2.
Một khoảnh khắc nhìn
không qua lớp tri thức
đời bỗng tinh khôi3.
Không còn kết luận
tâm trở nên trong suốt
như nước đầu nguồn

Bình luận về bài viết này