Có lần khi nhìn ánh sáng chiếu qua cửa, mình chợt thấy:
ánh sáng không có người mang.
Ánh sáng không có người nhận.
Ánh sáng chỉ lan tỏa.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Sự sống giống như ánh sáng — không thuộc về ai.”
Và tinh thần Hoa Nghiêm:
“Quang minh biến chiếu — không người chiếu, không người được chiếu.”
1. Sự sống không thuộc về cái tôi
Cái tôi luôn nói:
- “đời tôi”
- “trải nghiệm của tôi”
- “hạnh phúc của tôi”
- “khổ đau của tôi”
Nhưng sự sống không thuộc về ai.
Nó giống như ánh sáng:
- không sở hữu
- không chọn lựa
- không phân biệt
- không bám víu
Nó chỉ chiếu sáng.
2. Khi có người mang, ánh sáng bị che khuất
Khi cái tôi chen vào:
- “tôi muốn”
- “tôi sợ”
- “tôi cần”
- “tôi phải”
ánh sáng của sự sống bị che mờ.
Không phải vì sự sống yếu đi,
mà vì cái tôi đứng giữa.
3. Khi không có người nhận, sự sống trở nên vô ngại
Không có người nhận nghĩa là:
- không có người sở hữu trải nghiệm
- không có người giữ lại cảm xúc
- không có người diễn giải khoảnh khắc
Khi đó, sự sống lan tỏa như ánh sáng:
- tự nhiên
- không nỗ lực
- không trung tâm
- không giới hạn
4. Haiku – hơi thở của dòng ánh sáng
1.
Không người mang nữa
ánh sáng tự lan tỏa
như đời nhẹ tênh
2.
Một khoảnh khắc lặng
không người nhận ánh sáng
chỉ có sáng thôi
3.
Không còn trung tâm
sự sống tự chiếu rọi
như trăng trên hồ

Bình luận về bài viết này