Buổi sáng hôm ấy, sương còn đọng trên những ngọn cỏ ven rừng. Người học trò đi theo thầy lên một ngọn đồi nhỏ phía sau am.
Thầy nhìn về phía mặt trời đang nhô lên:
— Con thấy không, ánh sáng mặt trời chỉ có một. Nhưng khi chiếu qua rừng cây, nó trở thành vô số tia sáng khác nhau.
— Hôm nay ta sẽ kể con nghe về Nam truyền, Bắc truyền, Thiền tông và Mật tông. Không phải để con chọn một, mà để con thấy rằng tất cả đều từ một nguồn.
- Nam truyền — giữ nguyên hương vị ban đầu
Thầy nói:
— Ở phương Nam — Sri Lanka, Thái Lan, Miến Điện — người ta cố giữ pháp gần với thời Phật nhất. Họ xem Tứ niệm xứ là pháp căn bản. Họ thực hành thiền định và thiền tuệ theo cách rất mộc mạc.
Thầy nhặt một chiếc lá khô, xoay nhẹ trong tay:
— Nam truyền giống như chiếc lá này: đơn giản, rõ ràng, không màu mè.
Người học trò hỏi:
— Thưa thầy… vậy Nam truyền có phải là đúng nhất không?
Thầy lắc đầu:
— Không có đúng nhất. Chỉ có phù hợp nhất. - Bắc truyền — mở rộng thành trí tuệ Bát-nhã
Thầy nói tiếp:
— Ở phương Bắc — Trung Hoa, Nhật Bản, Việt Nam — pháp được mở rộng. Tứ niệm xứ trở thành cửa vào Bát-nhã. Người ta quán thân bất tịnh, quán thọ là khổ, quán tâm vô thường, quán pháp vô ngã.
Thầy nhìn lên bầu trời:
— Bắc truyền giống như mây: rộng lớn, bao la, nhìn đâu cũng thấy Không.
Người học trò hỏi:
— Thưa thầy… vậy Bắc truyền có xa rời nguyên thủy không?
Thầy mỉm cười:
— Không xa. Chỉ là nhìn cùng một sự thật từ một góc khác. - Thiền tông — chỉ thẳng tâm người
Thầy nói:
— Thiền tông không nói nhiều về Tứ niệm xứ. Nhưng thực chất, họ thực hành Tứ niệm xứ ở mức sâu nhất trong tâm.
Thầy đưa tay chỉ vào tim mình:
— Họ nói: “Biết vọng không theo.” Đó là niệm tâm. Họ nói: “Tâm bình thường là đạo.” Đó là niệm pháp. Họ nói: “Ngồi yên mà biết thân đang ngồi.” Đó là niệm thân.
Người học trò hỏi:
— Vậy sao Thiền tông không gọi tên Tứ niệm xứ?
Thầy cười:
— Vì họ không thích đặt tên. Họ thích chỉ thẳng. Nhưng cái họ chỉ thẳng… chính là bốn niệm xứ. - Mật tông — thân, khí, tâm đều là pháp
Thầy nói:
— Ở Tây Tạng, pháp trở thành Mật tông. Họ không quan sát thân như thân, mà thấy thân là ánh sáng. Không quan sát thọ như thọ, mà chuyển hóa thọ thành năng lượng. Không quan sát tâm như tâm, mà nhận ra bản tâm quang minh.
Thầy nhặt một hòn đá nhỏ, đặt lên lòng bàn tay:
— Mật tông giống như hòn đá này: tưởng như nặng, nhưng bên trong là không gian.
Người học trò hỏi:
— Thưa thầy… Mật tông có phải là cao siêu nhất không?
Thầy lắc đầu:
— Không có cao siêu nhất. Chỉ có phù hợp nhất. - Người học trò chưa hiểu
Người học trò im lặng một lúc, rồi nói:
— Thưa thầy… con vẫn chưa hiểu. Nếu tất cả đều từ một nguồn, sao lại có nhiều đường như vậy? Sao không giữ một đường cho đơn giản?
Thầy nhìn chàng, ánh mắt hiền như buổi sáng:
— Con nhìn rừng cây kia xem.
Người học trò nhìn theo tay thầy. Cả khu rừng trải dài trước mắt, với vô số cây lớn nhỏ, cao thấp, thẳng cong khác nhau.
— Cây nào cũng từ đất mà lên, thầy nói. Nhưng mỗi cây mọc theo cách riêng của nó.
Người học trò hỏi:
— Vậy… con nên chọn đường nào?
Thầy mỉm cười:
— Con không cần chọn. Con chỉ cần biết rằng mọi con đường đều dẫn về một nơi: thấy rõ thân–thọ–tâm–pháp như chúng đang là. Nếu con thấy được điều đó, con đang đi đúng đường — dù con đi theo truyền thống nào.
Người học trò cúi đầu:
— Thưa thầy… con hiểu rồi. Nhưng con vẫn muốn biết thêm. Nếu tất cả đều từ một gốc, vậy gốc ấy là gì?
Thầy nhìn chàng thật lâu:
— Ngày mai, ta sẽ kể con nghe về Tứ niệm xứ và Bát-nhã. Để con thấy cái gốc ấy không nằm trong chữ, không nằm trong pháp môn, mà nằm trong cái thấy.
Gió thổi nhẹ mang theo mùi cỏ ướt sau cơn mưa đêm qua.

Bình luận về bài viết này