Tứ Niệm Xứ là pháp môn căn bản của Phật giáo, là con đường trực tiếp đưa đến tỉnh thức: quán thân, quán thọ, quán tâm, quán pháp. Nhưng trong thực tế, nhiều người — trong đó có tôi — dễ biến Tứ Niệm Xứ thành một kỹ thuật, một phương pháp, thậm chí một khuôn khổ để cố gắng đạt được điều gì đó.
Và rồi Jiddu xuất hiện như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Ông nói:
“Quan sát mà không chọn lựa, không phán xét, không mong cầu.”
Đó chẳng phải là tinh thần của Tứ Niệm Xứ hay sao?
Jiddu không dùng từ “chánh niệm”, nhưng ông mời gọi ta nhìn vào thân, vào cảm xúc, vào tâm trí… một cách trực tiếp, không qua trung gian, không qua bất kỳ hệ thống nào. Chính sự giản dị ấy giúp tôi quay lại với Tứ Niệm Xứ bằng một tâm thế nhẹ nhàng hơn: không cố gắng, không ép buộc, chỉ đơn giản là thấy.
Trong chuỗi bài này, tôi muốn thử đặt lời dạy của Jiddu bên cạnh Tứ Niệm Xứ để xem chúng soi sáng nhau như thế nào. Không phải để so sánh, mà để làm rõ hơn tinh thần chung:
trở về quan sát chính mình, trong từng khoảnh khắc, với sự trong sáng và tự do.

Bình luận về bài viết này