Sáng nay trời âm u, gió thổi nhẹ qua những tán lá ngoài sân. Tôi ngồi xuống bàn, mở trang nhật ký thiền, và nhận ra trong lòng mình đang có một cảm thọ lạ:
không hẳn buồn, không hẳn vui, chỉ là một sự rung nhẹ, như mặt nước bị gió chạm vào.
Tôi tự hỏi:
“Cảm thọ này muốn nói điều gì?”
Câu hỏi ấy khiến tôi dừng lại.
Không phải để phân tích, mà để lắng nghe.
Gió chạm mặt nước
Một gợn sóng rất nhẹ
Tâm cũng như thế
Tôi nhắm mắt lại, đưa sự chú ý vào cảm thọ ấy.
Nó nằm đâu đó giữa ngực và bụng, như một đám mây mỏng.
Không rõ hình dạng.
Không rõ màu sắc.
Chỉ là một sự hiện diện.
Tôi không cố gắng gọi tên nó.
Không cố gắng hiểu nó.
Không cố gắng thay đổi nó.
Tôi chỉ quan sát.
Và trong sự quan sát ấy, tôi nhớ đến lời Jiddu Krishnamurti:
“Let the feeling flower.”
(Hãy để cảm thọ nở ra.)
Ngày trước, tôi nghĩ “để nở” nghĩa là buông lỏng.
Nhưng hôm nay, tôi thấy nó có nghĩa là không can thiệp.
Không chạy theo.
Không chống lại.
Không sửa chữa.
Không giải thích.
Không biến nó thành câu chuyện.
Chỉ để nó nở – như một bông hoa.
Hoa nở trong gió
Không hỏi vì sao nở
Tâm cũng như hoa
Tôi nhận ra rằng:
cảm thọ chỉ trở nên đau đớn khi ta bám vào nó hoặc chống lại nó.
Nếu ta chạy theo cảm thọ dễ chịu, ta tạo ra ham muốn.
Nếu ta chống lại cảm thọ khó chịu, ta tạo ra xung đột.
Cả hai đều là gốc rễ của khổ.
Nhưng nếu ta chỉ quan sát, cảm thọ trở nên nhẹ như mây.
Tôi thử nhìn vào cảm thọ sáng nay.
Khi tôi không chạy theo nó, nó không lớn lên.
Khi tôi không chống lại nó, nó không trở thành nỗi nặng nề.
Nó chỉ… ở đó.
Rồi từ từ tan đi.
Không theo, không chống
Cảm thọ tự tan dần
Như mây gặp nắng
Tôi nhớ lại một lần trong quá khứ, khi tôi cảm thấy lo lắng trước một cuộc họp quan trọng.
Ngày ấy, tôi cố gắng xua nỗi lo đi.
Càng cố, nó càng mạnh.
Càng chống, nó càng bám.
Jiddu nói:
“Any resistance strengthens what you resist.”
(Bất kỳ sự chống lại nào cũng làm mạnh thêm điều bạn chống lại.)
Hôm nay, tôi hiểu câu ấy thêm một chút.
Không phải cảm thọ làm tôi khổ.
Chính sự chống lại cảm thọ mới làm tôi khổ.
Chống lại là khổ
Buông ra là nhẹ nhàng
Tâm tự mở cửa
Tôi thử nhìn sâu hơn vào cảm thọ sáng nay.
Khi tôi để nó “nở”, tôi thấy nó có một thông điệp nhỏ:
một chút mệt, một chút mong đợi, một chút nhạy cảm của buổi sáng.
Không có gì nghiêm trọng.
Không có gì phải sửa chữa.
Không có gì phải vượt qua.
Chỉ là một làn sóng nhỏ của tâm.
Và khi tôi nhìn nó bằng sự dịu dàng, nó trở thành một người bạn – không phải kẻ gây phiền toái.
Cảm thọ là bạn
Đến rồi đi rất nhẹ
Nếu ta biết nhìn
Kết lại trang nhật ký thiền hôm nay, tôi ghi một câu hỏi nhỏ để mang theo trong ngày:
“Cảm thọ này muốn nói điều gì với tôi, nếu tôi chịu lắng nghe nó?”
Có lẽ chỉ cần giữ câu hỏi ấy trong lòng, tôi sẽ thấy cảm thọ không còn là điều để sợ hãi – mà là một cánh cửa mở vào sự hiểu biết sâu sắc hơn về chính mình.

Bình luận về bài viết này